Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 566

topic

Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 566 :Bảo rương cấp Sử Thi tới tay.

Chương 566: Bảo rương cấp Sử Thi tới tay.

"..." Thạch Phong sau khi nghe Phượng Thiên Vũ nói thế, nhất thời im lặng không biết nên nói gì.

Cò kè mặc cả thường xuyên xảy ra trong khi nói chuyện hợp tác.

Ai cũng đều muốn tranh thủ lợi ích lớn nhất về cho lập trường của mình.

Thoạt nhìn cách làm của cô ấy rất thông minh, nhưng ngược lại sẽ rơi vào thế bị động, bởi hai bên không biết ranh giới của đối phương ở đâu, phe nào mở miệng trước dễ bị dò la ra điểm mấu chốt.

Hơn nữa Phượng Thiên Vũ đã nói đến vậy, bảo hắn làm sao đi thét giá cao được.

Qua một lúc sau, Thạch Phong vẫn chưa nói chuyện, nhưng Phượng Thiên Vũ không hề nóng lòng, trái lại thong dong thưởng thức phong cảnh xung quanh.

"20% cổ phần, không biết Phượng Các Chủ thấy sao?" Thạch Phong suy xét hồi lâu, rốt cuộc mở miệng đưa ra một con số.

"20%?" Phượng Thiên Vũ nghe mà sững ra, quăng ánh mắt 'anh đang muốn hố tiền của tôi hả' về phía Thạch Phong.

Con đường Long Phượng Các nắm giữ cộng thêm việc cung cấp nguyên vật liệu và cách phối chế, là thứ mà một cửa hàng cần nhất, càng nhiều con đường đại biểu cho sẽ có nhiều người đến mua hơn, huống chi còn có lượng lớn nguyên vật liệu và cách phối chế nữa, chúng là thứ không có cửa hàng nào chê ít.

Cửa hàng Chúc Hỏa hiện nay xác thực có quy mô không nhỏ, nhưng thành phố mang lại lợi nhuận chân chính chỉ mới sở hữu hai thành, một là thành Bạch Hà, một cái khác chính là vương thành Tinh Nguyệt; nếu hợp tác với cô, đến lúc đó sẽ có mười mấy thập chí hàng chục thành phố, mang lại lợi ích lớn hơn gấp mười lần hiện giờ đấy.

Những thứ có giá trị nhất mà Chúc Hỏa đang có, đầu tiên là có kim tệ dư dả, thứ hai là Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp, Đá Quang Minh, Mảnh Giáp Cường Hóa Sơ Cấp, còn lại không còn gì đặc biệt.

Nhưng mà Thạch Phong chỉ cho 20%.

Nếu đổi thành người khác, có khi bảo cho 50%, thậm chí 60% cũng đồng ý.

"Đúng vậy, là 20%. Nó là con số cực hạn tôi có thể cho ra, nếu Phượng Các Chủ không muốn thì đành thôi." Thạch Phong thành thật nói.

Phượng Thiên Vũ cũng không biết, trước kia Thạch Phong ra giá cho Bạch Khinh Tuyết cũng mới 15%, mà còn là giá thu mua toàn bộ Phệ Thân Chi Xà. Mặc dù Phượng Thiên Vũ có thể cung cấp nhiều con đường hơn, nhưng thứ này sao, trước mắt có cũng được mà không có cũng chẳng sao với Thạch Phong.

Tính ra thứ thực sự mang đến rất nhiều ưu thế mạnh mẽ trong thời gian đầu, không phải là đầu ra của cửa hàng có đủ nhiều không, mà là bản thân sản phẩm có đủ sức chiếm lĩnh thị trường không.

Muốn rèn sắt thì bản thân phải cứng. [1]

Con đường của cửa hàng Khuynh Thành nhiều hơn cửa hàng Chúc Hỏa vô cùng, nhưng dù có vậy thì sao chứ?

Nếu không có Thuốc Rồng Lửa chống đỡ cửa hàng Khuynh Thành, thì cửa hàng Khuynh Thành sớm đã mất hết thị trường.

Chỉ cần một cửa hàng có sản phẩm độc quyền, thì không sợ không có ai tới ghé thăm.

Ví dụ như nếu bán vật phẩm cấp Sử Thi, vậy thì kể cả người chơi ở những vương quốc và đế quốc xa lắc, vẫn sẽ bằng lòng trả phí truyền tống cao ngất ngưởng sang đây để mua.

Điểm quan trọng nhất là, cửa hàng Chúc Hỏa có được ưu thế mà bên ngoài không có. Đó chính là không gian đặc cấp trong cửa hàng 2☆, có thể bồi dưỡng ra lượng lớn Thợ Rèn và người chơi sinh hoạt nghề khác từ đó, không chỉ hiệu suất cao mà còn tiết kiệm khối tiền.

Dù sở hữu nhiều đường ra tốt thật đấy, thế nhưng bản thân cửa hàng không chế tạo ra nhiều sản phẩm đủ cung cấp cho chúng, thì khác gì bảo tàng đặt trước mắt chỉ có thể nhìn nhưng không lấy được, không hề có ý nghĩa.

Bất kể là Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp hay Thuốc Rồng Lửa, đều có sản lượng rất thấp, người mua được chỉ là số ít ỏi, lý do khiến cửa hàng Chúc Hỏa thắng cửa hàng Khuynh Thành, chủ yếu là nhờ sản phẩm bình dân như Đá Quang Minh.

Phượng Thiên Vũ hỗ trợ chỉ như dệt hoa trên gấm mà thôi, bằng lòng cho ra 20% cổ phần, hoàn toàn là xem xét tiềm lực phát triển về lâu về dài, mà không phải bây giờ.

"Hội trưởng Hắc Viêm quả nhiên hết sức có lòng tin với cửa hàng Chúc Hỏa, vậy thì tôi cũng yên tâm." Phượng Thiên Vũ nhếch miệng, vừa cười vừa nói, "Được rồi. Ban nãy tôi đã nói theo giá cả hội trưởng Hắc Viêm định ra, đương nhiên tôi sẽ không đổi ý. 20% thì 20%, về sau tôi sẽ phái người ngầm liên hệ anh. Ngoài ra còn tặng không tình báo về những vương quốc và đế quốc khác, nếu hội trưởng Hắc Viêm mong muốn phát triển ở thành phố lớn nào, thì chỉ cần thông báo cho người liên lạc, hắn sẽ sắp xếp mọi sự."

Sau đó hai người ký hợp đồng.

Phượng Thiên Vũ dứt khoát quyết đoán làm Thạch Phong hơi kinh ngạc.

"Lẽ nào Phượng Các Chủ không cảm thấy mình chịu thiệt hả?" Thạch Phong cười hỏi.

Người thường căn bản sẽ không hài lòng đồng ý cái điều kiện khắt khe này, nhất định sẽ chọn phát triển cửa hàng riêng mình, chí ít có thể khống chế hoàn toàn trong tay, mà Phượng Thiên Vũ sau khi nghe hắn kiên định cái giá đưa ra không đổi, liền trực tiếp đồng ý rồi.

"Chịu thiệt ư?" Phượng Các Chủ lắc đầu, ánh mắt nhìn thông thấu bản chất mà nói: "Tôi lại không cảm thấy thế, bởi tôi nhìn ra được hội trưởng Hắc Viêm cảm thấy mình chịu thiệt nhiều hơn."

"Nói trắng ra là, rõ ràng tôi ra điều kiện tốt như thế, nhưng hội trưởng Hắc Viêm vẫn không quá coi trọng, định ra cái giá thấp như vậy, chỉ có một nguyên nhân mà thôi, đó chính là trong cửa hàng Chúc Hỏa còn cất giấu bí mật gì đó mà tôi không biết, giá trị cao hơn cả điều kiện tôi đưa ra, nên tôi cần quyết đoán hơn mới đúng nhỉ?"

Phượng Thiên Vũ nói hết lời, khiến Thạch Phong không biết phản bác lại.

Danh hiệu Nữ Vương Yêu Tinh này, thật là không giả tí nào, cũng khó trách nói nhờ sự tồn tại của cô ấy, mới khiến đám công hội siêu cấp thừa nhận địa vị ngày nay của Long Phượng Các.

Sau khi Phượng Thiên Vũ lặng lẽ rời đi.

Thạch Phong nhìn bảo rương cấp Sử Thi do Phượng Thiên Vũ lưu lại, cười thầm trong lòng.

Hắn có thể mở bảo rương cấp Sử Thi ra ngay bây giờ đấy.

Chuyện làm ăn đợt này, nhìn từ góc độ nào đi nữa, đều là hắn kiếm lời to, nếu để Phượng Thiên Vũ biết được, khẳng định sẽ rất buồn bực.

"Không biết trong bảo rương cấp Sử Thi có thể mở ra đồ tốt nào." Thạch Phong mong đợi quá chừng.

Trong ký ức của hắn, chưa từng nghe qua bảo rương cấp Sử Thi, nên bảo muốn biết có thể mở ra đồ tốt gì, hắn chỉ đoán thôi, nhưng tệ nhất cũng phải ra một món vật phẩm cấp Sử Thi rồi.

Nhưng giờ một món vật phẩm cấp Sử Thi sao đủ thỏa mãn hắn, để bảo rương cấp Sử Thi đạt được lợi ích tối ưu, Thạch Phong không tính mở ra ngay, mà chờ thêm một khoảng thời gian.

Mở bảo rương liên quan mật thiết với độ may mắn, Trái Tim Icarus hiện nay mới là cấp Ám Kim thôi, chưa thăng cấp lên cao nhất, đã thế sắp có thể thăng cấp lên cấp Sử Thi rồi, chỉ cần thu thập Lực Lượng Sinh Mệnh thêm một đoạn thời gian, là có thể thăng cấp lên Sử Thi.

Dù sao cấp Ám Kim chỉ là phẩm chất cao nhất của người phàm, mà cấp Sử Thi thuộc về trình độ siêu phàm, hai cái chênh lệch về bản chất, đến lúc thăng cấp xong nhất định có thể tăng thêm rất nhiều điểm may mắn.

Chờ tới khi ấy đi mở bảo rương cấp Sử Thi, mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

88 viên Đá Trong Thần Bí, số lượng Thủy Tinh Thần Bí cần thiết để hợp thành không phải là con số nhỏ, chưa nói chi tương lai sẽ có sân đấu Thần Ma, là cái động không đáy nuốt chửng Thủy Tinh Thần Bí.

Kế tiếp, Thạch Phong cất bảo rương cấp Sử Thi đi, rời khỏi phòng khách VIP, ra ngoài đi đến của hàng Vệt Sao.

Cửa hàng Vệt Sao, vốn là cửa hàng phồn hoa nhất ở thành Bạch Hà, chẳng qua sau khi cửa hàng Chúc Hỏa quật khởi, cảnh tượng náo nhiệt giảm hẳn đi, lúc này các người chơi vẫn còn đến đây, lý do chính là mua những sản phẩm bình thường chỉ có NPC bán. Song, cửa hàng Vệt Sao vẫn có thể mang lại nguồn thu không nhỏ cho Thạch Phong.

Cửa hàng Vệt Sao do NPC thành lập, có cửa hàng chi nhánh ở khắp tám thành phố xung quanh thành Bạch Hà, cũng không phải chịu phí vượt thành như thiết lập trong cửa hàng người chơi, nó giúp tiết kiệm một khoản lớn, cho nên Thạch Phong vẫn đặt một vài sản phẩm cao cấp ở trong cửa hàng Vệt Sao bán ra, chỉ có thành phố nào có cửa hàng Chúc Hỏa thì sẽ không bán ra những sản phẩm ấy thôi.

"Điện hạ Dạ Phong, anh đã đến rồi." Anna đang bận rộn vừa thấy Thạch Phong đi vào phòng hội trưởng, liền vội vàng đứng lên chào hỏi.

"Ừ, cô đi thông báo cho hội trưởng Henry, chuyện ông ấy bảo tôi làm, tôi đã hoàn thành." Thạch Phong gật đầu, rồi nói, "Nhưng tôi muốn đổi thù lao khác."

--------

Chú thích:

[1] Nguyên văn 打铁还需自身硬: là câu tục ngữ nổi tiếng được lưu truyền từ lâu tại Trung Quốc, nghĩa là phải bắt đầu làm từ bản thân, lấy mình làm gương, dạy cả bằng lời nói và hành động, dẫn đầu làm gương. Ngày 15 tháng 11 năm 2012, Tổng Bí thư Tập Cận Bình đã nhắc đến câu này khi gặp mặt với các phóng viên trong và ngoài nước đang phỏng vấn đưa tin về Đại hội đại biểu toàn quốc khóa XVIII tại Đại hội đường Nhân Dân. Tổng bí thư Tập Cận Bình trích dẫn câu tục ngữ Trung Quốc này là để nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tăng cường xây dựng chính bản thân Đảng Cộng sản Trung Quốc. Cần phải không ngừng nâng cao năng lực và trình độ quản lý Đảng, ngưng tụ sức mạnh bằng "bản thân cứng", bảo đảm chính trị cho việc thúc đẩy phát triển sự nghiệp.