Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 346
topicTrọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 346 :Đại Ma Đạo Sư.
Edit & beta: Akiko.
Sau khi Thạch Phong mở ra Huyễn Giới, ngoài cơ thể có một lớp áo khoác lấp lánh nhàn nhạt bao trùm, có thể miễn dịch tất cả thương tổn pháp thuật, vả lại còn biến 10% tổng sát thương pháp thuật phải chịu thành hồi máu cho bản thân người chơi, kéo dài 10 giây, CD 3 phút.
Tất cả những ai vây công Thạch Phong, lúc này còn chưa phát hiện Người Máy Giết Chóc đã bùng nổ, vẫn cứ ngốc nghếch xông tới chỗ Thạch Phong.
Mọi người còn chưa kịp phản ứng.
Thì con đường đá lại đột nhiên vỡ tung tóe, mảnh đất theo đó rung chuyển, từng luồng gió sắc mỏng b*n r* từ dưới mặt đất.
Kể cả người chơi lẫn NPC vệ binh, hễ là bị luồng gió đánh trúng, không có ai may mắn thoát khỏi cái chết.
Trận gió lốc thổi quét ấy trôi qua, ngoài đường cái nối với đại sảnh truyền tống đã hoàn toàn thay đổi, đã biến thành một vùng phế tích…
Đám đông đứng xa xa xem cuộc chiến đa số đều sợ ngây người.
Sức phá hoại đáng sợ nhường này là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy đấy, ai có thể tưởng tượng được mấy ngàn người chơi cứ thế chết sạch sẽ trong giây lát, nguyên bản con đường cái như biển người chém giết nhau nay trực tiếp trống hoắc một mảng lớn, mà ngay cả vệ binh level 150 vốn khiến người chơi nhìn lên cũng bị g**t ch*t nháy mắt luôn rồi, chỉ bằng đám người chơi như bọn họ sao đối phó nó cho được?
Các người chơi vốn còn mơ tưởng giết được Người Máy Kẻ Giết Chóc đều xuất hiện cảm xúc vô lực từ tận đáy lòng.
“Khônggg!”
Đám hội trưởng của tất cả công hội tham gia vây công đều hằn tia máu trong mắt, vẻ mặt hoàn toàn không còn bình tĩnh và thong dong ban nãy, bọn họ đều đang hối hận và tức giận cùng cực.
Lĩnh Vực Gió Lốc của Người Máy Kẻ Giết Chóc qua đi, trực tiếp tiêu diệt mấy ngàn người do bọn họ phái sang.
Đại đa số những người này đều là người chơi tinh anh hết.
Bọn họ vốn là công hội bất nhập lưu, không có nhiều người chơi tinh anh, một hội có sáu bảy trăm người chơi tinh anh đã là không tệ rồi, nếu chết hơn mười người đều tạo thành đả kích không nhỏ cho công hội. Mà bây giờ mỗi hội đều chết từ 100 người trở lên, khác gì muốn lấy cái mạng già của bọn hắn.
“Hội trưởng Hắc Viêm xử đẹp đám công hội kia thật quá hả giận.” Ban Cưu đứng ở nơi thật xa ngó thấy cảnh này cười nói: “Ai biểu đám công hội bọn chúng ỷ thế h**p người.”
Kiếm Ảnh gật đầu đồng ý.
Nhìn chuyện này cứ tưởng rất dễ dàng, nhưng khi bắt tay thực hiện thì chẳng hề dễ.
Vừa phải né kỹ năng do quái vật công kích, vừa phải tránh công kích từ những người chơi khác. Chỗ nào có thể đi, chỗ nào không thể tới, nếu như không khống chế hoàn cảnh xung quanh chuẩn xác tinh vi, có thể nói cần độ chính xác trăm phần trăm, chỉ sai một bước sẽ chết, không khác gì biểu diễn đi trên dây, mạng sống như treo trên sợi tóc.
Theo Lĩnh Vực Gió Lốc biến mất, sự yên tĩnh ngắn ngủi nhanh chóng bị đánh vỡ.
Bởi vì Người Máy Kẻ Giết Chóc phát hiện còn có người sống, nhất là Thạch Phong còn nhảy nhót vui vẻ thế kia, làm Người Máy Kẻ Giết Chóc liền cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Lập tức Người Máy Kẻ Giết Chóc rút ra đại kiếm răng cưa, vung kiếm xoay tròn theo mình, tạo thành một vòi rồng. Đây chính là kỹ năng Kiếm Nhận Phong Bạo, có điều chiêu Kiếm Nhận Phong Bạo hơi khác, mang theo sức hút cực đại, dễ dàng hút người vào, tốc độ bị hút cũng rất nhanh.
“Cách xa 30 m, cũng làm mình khó di chuyển, nếu gần hơn chút nữa e rằng mình cũng bị hút vào trong đấy rồi.” Thạch Phong vội vàng lấy ra quyển trục Gia Tốc trong ba lô, phóng nhanh chân thẳng hướng đám công hội tụ tập.
Đội trưởng vệ binh level 150 bậc hai cách boss chỉ có năm sáu mét trực tiếp bị hút tới. Trên đầu toát ra từng chuỗi con số 100 nghìn thương tổn, không mất mấy giây đã chết dưới chiêu Kiếm Nhận Phong Bạo này.
Sát thương kinh khủng dọa tất cả mọi người đổ mồ hôi lạnh.
Hiện tại đã không có ai nghĩ đến khả năng làm thịt Người Máy Kẻ Giết Chóc nữa rồi, trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Trốn!
Lập tức vô số người chơi tự do bắt đầu chạy nạn. Các thành viên công hội đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Những thành viên công hội kia thấy Thạch Phong xông lại, đứa nào đứa nấy đều hãi hùng quên công kích, tất cả đều xoay người chạy.
Không có người nào đần đến nỗi biết rõ hẳn phải chết còn muốn đi chịu chết.
Loại tình huống một người đuổi cả đám chạy, liền trở thành cảnh tượng vô cùng đặc biệt ở trên đường cái thành Bạch Hà, rất nhiều người chơi vừa mới đuổi tới nơi thấy được một này đều ngây ra như phỗng.
Bọn họ từng gặp không ít lần một đám người chơi đuổi giết một người.
Nhưng cảnh này là thế nào?
Một người chơi đuổi giết hơn chục ngàn người chơi. Mà hơn chục ngàn người chơi cứ như bị ma đuổi, rất sợ bị bắt kịp.
Chuyện lạ thế này, đúng thật là bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy.
“Kia không phải là người thuộc công hội tam lưu Thiên Sử Chi Quan ư? Sao bọn họ lại bị người ta đuổi chạy thế này?” Một du hiệp vừa chạy tới buồn bực nói.
“Chú cho rằng chỉ có mỗi hội Thiên Sử Chi Quan à? Chú không nhìn đằng đấy có thành viên của chừng mười công hội đều bị đuổi chạy sao?” Druid đứng cạnh cười nói.
“Cậu không nói tôi cũng không phát hiện, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?” Tên du hiệp kia giật mình.
Bình thường những thành viên công hội đó không ai không hếch mặt lên trời xằng bậy, những khu quái vật dày đặc gần như đều bị những công hội ấy dọn bãi chiếm hết, nếu người chơi nào có ý kiến, không nói hai lời liền giết luôn, khiến không ít người chơi tự do giận mà không dám nói gì.
Hiện tại ngược lại thì vui rồi, đám này cũng có thời điểm bị dọa sợ.
Nhất là công hội Ám Tinh, đó chính là một trong sáu hội đứng đầu thành Bạch Hà đấy, cao thủ nhiều như mây, sao giờ cũng bị đuổi chạy cơ chứ?
“Chú không nhận ra người chơi phía sau bọn họ là ai hả?” Tên Druid kia chỉ chỉ Thạch Phong đuổi sau lưng mấy chục ngàn người.
“Hơi quen mắt, giống như hội trưởng công hội Linh Dực – Hắc Viêm.”
“Không sai, đúng là Hắc Viêm, nghe nói công hội Ám Tinh liên hợp nhiều hội khác chặn người ở đại sảnh truyền tống, muốn ngăn cản người chơi thành khác đến gia nhập công hội Linh Dực, nhưng bị Hắc Viêm phát hiện, kết quả biến thành thế này đây.”
Nghe lời giải thích của vị Druid, trong lòng du hiệp rung động không thôi.
Một người đủ để đối phó hơn mười cái công hội, hắn còn là người chơi ư?
Người chơi khác không biết rõ tình hình thật sự cũng khiếp sợ tột đỉnh.
Bọn họ đã sớm biết Hắc Viêm mạnh cực, nhưng không tưởng tượng nổi mạnh đến trình độ này, một người đuổi giết mấy chục ngàn người chơi, mà mấy chục ngàn người kia còn vội vàng chạy trối chết.
Bọn họ có chơi cùng một trò chơi không vậy?
“Hội trưởng Hắc Viêm, chuyện gì cũng từ từ, chúng tôi bị Ám Tinh bắt ép, chúng tôi thật sự không có nghĩ làm kẻ địch của Linh Dực.”
“Đúng vậy! Hội trưởng Hắc Viêm, chúng tôi có khó khăn khó nói, chỉ cần anh đừng đuổi theo chúng tôi nữa, chúng tôi bằng lòng xin lỗi, bồi thường tổn thất.”
“Hãy tha thứ cho bọn tôi đi, chúng tôi từ nay về sau sẽ không bao giờ đối địch với Linh Dực nữa đâu.”
Mọi hội trưởng của các hội đang trốn chạy đều la lớn từng câu tỏ thái độ của mình với Thạch Phong, lúc này họ thật sự đã sợ rồi.
Bọn họ vì đối phó Người Máy Kẻ Giết Chóc, kêu đa số thành viên công hội đều chạy tới, nếu bọn họ cùng nhau chết hết, tổn thất công hội to lớn không thể tưởng tượng, rất có thể khiến hội không còn gượng dậy nổi, bắt buộc phải giải tán công hội.
“Các người đã nói đến vậy, tôi đây sẽ tha thứ cho các người.” Thạch Phong cười đáp, “Nhưng các người phải chết một lần trước mới được.”
“Hắc Viêm! Chúng tôi đã thành tâm xin lỗi rồi.” Hội trưởng Thẩm Phán Chi Thủ của công hội tam lưu Thiên Sử Chi Quan cả giận nói.
“Hội trưởng Thẩm Phán Chi Thủ nói thế là thế nào, tôi cũng thành tâm muốn các người chết một lần mà.” Thạch Phong cười nhạt một tiếng, tốc độ nhanh hơn chút nữa.
“…” Cả đám nghe vậy giận điên không nói nên lời.
Tốc độ của Thạch Phong nhanh hơn thành viên tinh anh của công hội nhiều lắm, chỉ chốc lát đã đuổi kịp.
Từ khi Thạch Phong xông vào trong đám người, Người Máy Kẻ Giết Chóc theo sát ở phía sau như cối xay thịt, hút cả đám người chơi tới, trong nháy mắt biến những người chơi kia thành tia sáng nhấp nhoáng.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, tất cả công hội tổn thất hơn ngàn người.
Theo thời gian trôi qua, số người tử vong đã ở bay vọt lên cao, dù NPC vệ binh không ngừng chạy tới cũng không thể ngăn cản, ngược lại thành bữa ăn ngon cho Người Máy Kẻ Giết Chóc, chỉ mười giây trôi mà số người chết đã hơn chục ngàn người, trong đó công hội Ám Tinh chết nhiều nhất, bởi vì mục tiêu chủ yếu của Thạch Phong chính là thành viên công hội Ám Tinh.
Tràng diện kh*ng b* làm mọi người tham chiến lẫn đứng xem lạnh gáy.
Nếu không phải do mấy chục ngàn người ngay từ đầu tản ra chạy, thì chỉ sợ số người chết sẽ gấp đôi rồi.
Song khi tất cả công hội tổn thất phân nửa lượng người chơi, vệ binh tử vong hơn một ngàn, thì trên bầu trời xuất hiện một người đàn ông mặc áo bào trắng.
Người đàn ông đó xuất hiện lập tức dẫn tới chú ý của không ít người, trong đó bao gồm Thạch Phong.
Bởi vì người đàn ông này không phải NPC bình thường.
Mà là Chấp Chính Quan của thành Bạch Hà – Đại Ma Đạo Sư bậc bốn Wiseman.