Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 124
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 124 :Chỉ mình hắn có thể nhìn thấy
Hề Chính sáng sớm khoảng chín giờ bay.
Bảy giờ hắn đã thức, thu dọn qua loa hành lý, sau đó vào phòng ngủ thì thấy Giản Văn Minh đã mặc quần áo xong.
"Em dậy sớm làm gì vậy?" Chu Đĩnh nói. "Đừng dậy nữa, hôm nay được nghỉ, ngủ thêm một chút đi."
"Tôi đưa anh ra sân bay." Giản Văn Minh nói.
"Em có lòng là tôi vui rồi, không cần tiễn đâu. Nhìn mắt em kìa, thâm quầng cả lại."
"Chẳng phải cũng tại anh sao."
Hề Chính nói: "Thế sao tôi lại không sao cả? Hai ta có làm gì thật đâu, theo lý thì cả hai phải khỏe chứ. Có phải tại em cứ như cá chép lật mình, giãy đạp xoay qua xoay lại, còn cứ kêu suốt."
Giản Văn Minh bị Hề Chính nói đến mặt đỏ bừng. Trong mấy chuyện thế này cậu vốn không phải đối thủ của Hề Chính, nên dứt khoát im lặng, tự mặc quần áo.
Cậu đưa Hề Chính ra sân bay. Hai người ăn sáng ở đó, Giản Văn Minh hoàn toàn không còn cảm giác buồn ngủ nữa.
Không ngờ lại cảm nhận được nỗi buồn ly biệt thật rõ ràng.
Có chút không nỡ rời xa.
Hề Chính cũng có phần lưu luyến, ôm cậu một cái. Mãi đến khi thật sự sắp trễ giờ, hắn mới buông ra, nói:
"Chờ tôi về rồi, mỗi ngày đều gọi video cho em. Bên em có chuyện gì cũng phải nói cho tôi biết sớm. Có việc thì bàn với tôi trước, rồi hãy tìm anh trai em, nhớ chưa?"
Giản Văn Minh gật đầu.
Tiễn Hề Chính xong, Giản Văn Minh trở lại khách sạn ngủ bù. Vừa lên giường, nghĩ đến việc anh trai vẫn chưa liên lạc được với mình, chắc đang lo, liền nhắn một tin cho anh trai.
Điện thoại rung lên một cái. Mãi đến chín giờ rưỡi sáng, Giản Văn Khê mới lờ mờ tỉnh lại.
Vì tham gia chương trình Tinh Nguyệt Chi Chiến, Giản Văn Khê luôn duy trì thói quen sinh hoạt điều độ, rất ít khi dậy muộn. Anh mơ màng mở mắt, liền thấy Chu Đĩnh đang nằm bò bên mép giường.
Thấy anh tỉnh, Chu Đĩnh lập tức nắm lấy tay anh, giọng dịu dàng nói:
"Tỉnh rồi à?"
Giản Văn Khê cảm thấy cơ thể mình vẫn còn rất nóng.
Kỳ ph*t t*nh dường như ngày càng nghiêm trọng hơn.
Anh nhớ lại chuyện tối qua, không kìm được rùng mình một cái.
Thật sự rất đáng sợ. Cái cảm giác kh*** c*m đến cực hạn mà hoàn toàn vượt khỏi sự kiểm soát của bản thân, thực sự quá đáng sợ.
Khối kết trong cơ thể cũng khiến người ta kinh hãi.
Chu Đĩnh kết quá lớn, mắc kẹt trong khoang sinh sản không thể nhúc nhích, anh có cảm giác như mình sắp chết đến nơi.
"Triệu chứng của em hình như nặng hơn rồi." Chu Đĩnh nói. "Dậy đi, chúng ta qua chỗ anh."
Qua chỗ Chu Đĩnh để làm gì thì không cần nói cũng rõ.
Giản Văn Khê mím môi, không đáp. Anh nằm thêm một lúc rồi mới đứng dậy.
Chu Đĩnh quả thật rất chu đáo, lúc thì giúp anh lấy quần áo, lúc lại giúp anh mặc đồ. Hai người còn chưa ra khỏi cửa, Chu Đĩnh đã gọi điện bảo trợ lý lái xe đến tận nơi.
Giản Văn Khê cảm thấy mình như đang bị sốt, người nóng ran, chân tay rã rời, bụng dưới thì căng tức khó chịu. Ánh nắng bên ngoài chiếu vào cũng khiến anh thấy hơi chói mắt.
Chu Đĩnh chuẩn bị cho anh kín từ đầu đến chân, không chỉ mặc áo khoác lông vũ mà còn đội mũ và đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt ươn ướt, khóe mắt cũng đỏ ửng.
Trong nhà vẫn rất yên tĩnh, bên trong có tiếng Chu Như và mấy người khác đang trò chuyện. Chu Đĩnh nắm tay Giản Văn Khê kéo ra ngoài. Bà nội Chu từ trong phòng bước ra, Giản Văn Khê vừa nhìn thấy bà liền đỏ bừng mặt, khom người chào, giọng khàn khàn:
"Cháu chào bà ạ."
Bà nội Chu là người từng trải, làm sao không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà gật đầu, nói:
"Tiểu Đĩnh nói cháu thấy không khỏe, nên đưa cháu đi khám. Bên bà ngoại, các cháu không cần chào hỏi đâu, bà sẽ nói lại với họ."
"Vậy bọn cháu đi trước ạ." Chu Đĩnh nói.
Bà nội Chu gật đầu:
"Rảnh thì đưa Tiểu Khê về chơi nhiều một chút nhé."
Chu Đĩnh nắm tay Giản Văn Khê dắt đi phía trước, nhưng chân Giản Văn Khê hơi run. Khi vòng qua hai lớp cổng, Chu Đĩnh dứt khoát bế anh lên.
Giản Văn Khê không phản kháng, chỉ khẽ rên một tiếng.
Cơ thể anh lúc này vô cùng nhạy cảm.
Trùng hợp làm sao, đúng lúc Văn Tuyền từ ngoài trở về. Thấy Chu Đĩnh bế Giản Văn Khê, y liền hỏi:
"Tiểu Khê sao vậy?"
"Bị bệnh ạ, cháu đưa em ấy đến bệnh viện khám." Chu Đĩnh đáp.
Văn Tuyền nhìn hai người họ đi ngang qua, Giản Văn Khê cũng không chào lấy một câu.
Y thoáng ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, là mùi hoa hồng rất dễ chịu. Y hơi cau mày, nhìn thấy bà nội Chu đứng không xa nên bước tới.
Bà nội Chu cùng y vào nhà. Chu Như đứng ở hành lang, hỏi:
"Tiểu Đĩnh họ đi rồi à bà? Đi lúc nào vậy ạ?"
Bà nội Chu chỉ cười, rồi đi vào phòng.
Bà ngoại Văn và mấy người khác đang ngồi trò chuyện, nghe thấy tiếng động bên ngoài liền hỏi:
"Họ đi rồi à?"
"Đi rồi."
Bà nội Chu nở nụ cười hài lòng.
Tình trạng của Giản Văn Khê quá rõ ràng. Bà là người từng trải, dĩ nhiên hiểu rất rõ.
Vừa rồi Chu Đĩnh đưa Giản Văn Khê ra ngoài, bà phát hiện mu bàn tay của Giản Văn Khê đỏ ửng. Đây là phản ứng thường gặp khi một Omega lần đầu bị đánh dấu bởi khoang sinh sản. Nếu muốn áp chế phản ứng này, cần phải đánh dấu thêm vài lần nữa mới hiệu quả.
Chu Đĩnh không để trợ lý lái xe mà tự mình cầm lái, trực tiếp đưa Giản Văn Khê về chỗ ở của hắn. Sau khi vào nhà, hắn bật lò sưởi hết mức. Nhưng cảm thấy việc c** đ* rồi lên giường ngay lúc này có phần không thích hợp, nên trước tiên hắn thu xếp cho Giản Văn Khê ổn thỏa, rồi đi rót một ly nước ấm.
Giản Văn Khê nằm trên giường, cả người đỏ như tôm luộc, khẽ gọi:
"Chu Đĩnh..."
Chu Đĩnh nuốt nước bọt, khẽ đáp:
"Ừm."
Rồi đưa ly nước đến:
"Em có muốn uống nước không?"
Giản Văn Khê nheo mắt nhìn hắn, sau đó thè lưỡi ra.
Chu Đĩnh sững người.
Hắn liền hỏi:
"Lạnh à?"
Giản Văn Khê "ừm" một tiếng, khẽ nói:
"Lạnh quá..."
Chu Đĩnh đặt ly nước lên đầu giường, rồi c** đ* chui vào chăn, ôm lấy Giản Văn Khê:
"Còn lạnh không?"
Giản Văn Khê như phát cuồng, dụi mặt vào cổ hắn.
Chu Đĩnh cuối cùng cũng không nhịn được nữa, xoay người đè Giản Văn Khê xuống.
_____
Giản Văn Minh ngủ một giấc, đang mơ dang dở thì bỗng nhiên tỉnh lại.
Sau khi tỉnh dậy, cậu cảm thấy khô miệng, khô cổ.
Cậu bước xuống giường, rót một ly nước uống.
Nước lạnh trôi xuống bụng, ngược lại càng khiến cơ thể nóng bừng lên.
Có lẽ là di chứng sau một ngày một đêm quấn quýt cùng Hề Chính.
Trước đây, cậu cũng không ngờ mình lại là người ham mê nh*c d*c đến thế.
Ngủ ban ngày đúng là không ổn. Tỉnh dậy rồi, cảm giác buồn bã, trong lòng trống trải.
Giờ này chắc Hề Chính vẫn còn đang trên máy bay.
Cậu rất nhớ Hề Chính.
Cậu lại nằm xuống giường, nằm được một lúc rồi bật dậy, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ nghịch ngợm.
Khi có Hề Chính ở bên, hắn gần như kiểm soát cậu hoàn toàn, cậu căn bản không phải là đối thủ. Nhưng bây giờ Hề Chính đã đi, trời cao hoàng đế ở xa, với tay cũng chẳng tới...cậu lại muốn nổi loạn một chút.
Cậu suy nghĩ một lúc, sau đó dùng điện thoại tìm kiếm: Kiểu ảnh nào khiến đàn ông xem mà ngứa ngáy khó chịu?
Tìm một hồi lâu, cậu phát hiện một blogger có vẻ rất giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực này.
Trong một bài đăng trên Weibo với tiêu đề: "Kiểu ảnh gợi cảm nhưng không dung tục, phù hợp nhất để gửi cho bạn trai", blogger đó chia sẻ một bức ảnh.
Trong ảnh, Omega mặc một chiếc quần đùi; phần áo bó bên trên được vén lên, buộc ngang dưới ngực. Người ấy quỳ trên sàn nhà, quay lưng lại phía ống kính.
Tư thế là ngồi quỳ, không phải quỳ gối bình thường, hai đùi tách ra, nghiêng vào trong.
[Cả nhà nhìn bức ảnh này đi. Không hề cố tình khoe mông, cũng chẳng cố tình lộ chân. Những chỗ cần che thì đều được che kỹ, chỉ để lộ một đoạn eo. Nói muốn gợi cảm ư? Có không? Cũng chẳng hở tí nào không phù hợp với trẻ con. Nhưng mà nhìn cái tư thế này xem, có phải rất dễ khiến người ta suy nghĩ miên man không? Cái eo nhỏ xíu kia, chẳng phải rất dễ khiến người ta liên tưởng đến cái tư thế từ phía sau hay sao? Vừa vặn hai tay có thể nắm gọn luôn ấy chứ!]
Đệt!
Giản Văn Minh cảm thấy đầu óc mình như được khai sáng.
Phân tích quá có lý!
Vừa nhìn là biết kiểu tư thế "làm từ phía sau" rồi còn gì.
Cái blogger này đúng là cao thủ gợi tình!
Cậu tiếp tục lướt Weibo của blogger ấy, phát hiện người này đúng là "trà xanh"[1] đỉnh cấp!
[1]Trà xanh: Trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc, "trà xanh" (绿茶, lǜchá) là từ lóng để chỉ một kiểu người con gái bề ngoài thì trong sáng, ngây thơ, ngoan hiền, nhưng thực chất lại rất khéo léo, giả tạo và hay xen vào chuyện tình cảm người khác để trục lợi hoặc gây rối.
[Ăn mặc càng ít, vẻ mặt càng vô tội.]
[Biểu cảm và cơ thể, phải có chút gì đó vừa gợi cảm, vừa ngây thơ.]
[Mỗi bộ phận trên người tôi đều đang quyến rũ bạn, nhưng chuyện đó không liên quan gì đến tôi cả. Tôi rất ngây thơ, rất trong sáng, tôi hoàn toàn không có ý đồ xấu gì đâu, tôi chỉ là một đứa bé!]
Giản Văn Minh không khỏi cảm khái: Trên đời này sao lại có nhiều người thâm sâu khó lường đến thế!
Quyết định nhấn theo dõi ngay.
Xem nửa ngày, Giản Văn Minh lập tức học theo. Nhưng cậu cảm thấy việc vén áo thun lên như thế trông quá "trà xanh", nên dứt khoát c** tr*n nửa người trên, chỉ mặc mỗi quần đùi rồi chụp.
Chỉ có điều, để chụp được kiểu ảnh quay lưng về phía máy, một mình cậu rất khó thực hiện, đành phải quay video rồi cắt hình từ đó.
Cuối cùng, cậu cũng làm ra được một tấm mà theo cảm nhận của mình: bất kỳ Alpha nào nhìn thấy cũng không thể kiềm chế nổi, cảm thấy vô cùng hài lòng liền gửi cho Hề Chính.
Chụp ảnh xong, cậu cảm thấy mình vừa mệt vừa đau lưng.
Vốn dĩ lưng cậu đã đau sẵn.
Vừa rồi còn xoay người tạo dáng quay video, khiến cơn đau càng trở nên dữ dội hơn.
Cậu bước xuống giường, kéo rèm cửa sổ sát đất ra.
Từ phía sau rèm nhìn ra ngoài, gần như toàn bộ Hoa Thành thu vào trong tầm mắt.
Bên ngoài đang có tuyết rơi nhẹ, lẫn với mưa phùn. Cả thành phố chìm trong màn sương mờ ảo.
Trên màn hình lớn ở phía xa, thoáng hiện lên hình ảnh của Chu Đĩnh - đoạn quảng cáo do Chu Đĩnh đóng.
Cậu lại nghĩ đến anh trai mình.
Cậu thật sự rất mong anh trai không bị ảnh hưởng bởi cơn bão dư luận lần này. Hoặc ít nhất, sau khi nghỉ ngơi một thời gian, có thể tiếp tục ở lại giới giải trí.
Đại khái là vì scandal của cả Giải trí Ngải Mỹ và Tần Tự Hành đều có bằng chứng pháp lý vững chắc, nên khi chuyện của cậu và anh trai bị đưa ra trước dư luận, họ vẫn chiếm ưu thế hơn. Trên mạng, số người chỉ trích họ thật ra không nhiều, phần lớn chỉ là mấy người anh em "kết nghĩa" đem chuyện này ra bàn tán như một đề tài giải trí mà thôi.
Còn những kẻ mắng chửi họ... trong giới giải trí, không có ngôi sao nào được tất cả mọi người yêu thích. Người yêu mến mình càng nhiều thì kẻ ghét bỏ, dè bỉu mình cũng càng không ít.
Anh cậu từng nổi tiếng đến mức ấy, chắc chắn có không ít người ganh ghét âm thầm. Bây giờ họ nhân cơ hội giẫm thêm một đạp cũng là chuyện dễ hiểu.
Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa phải là chí mạng. Nếu so về độ tai tiếng, thì Cố Vân Tương thậm chí còn nghiêm trọng hơn.
Cậu nhìn điện thoại, vẫn chưa thấy anh trai phản hồi.
Giữa ban ngày ban mặt, chắc chắn anh trai không thể đang ngủ.
Giản Văn Minh liền gọi điện cho anh trai mình.
Cuộc gọi được kết nối, nhưng không ai bắt máy.
Lúc đó, điện thoại của Giản Văn Khê đang rung trong túi áo khoác lông vũ. Áo quá dày, hoàn toàn che lấp cả âm thanh lẫn rung động. Chỉ có giọng nói của Chu Đĩnh vang lên, vừa giống ra lệnh, vừa mang tính ép buộc:
"Ở đây chỉ có hai chúng ta, kêu lên đi."
Hắn lặp lại câu đó hai lần, như thể nếu Giản Văn Khê không chịu kêu, hắn sẽ cố tình dùng hành động mạnh để buộc đối phương phải kêu lên.
Cuối cùng, hắn cũng đạt được mục đích. Giản Văn Khê như một đóa hồng bị mưa dập nát, cánh hoa rã rời để lộ những vết thương thê thảm, đỏ bầm đến gần như tím, dần dần hé mở.
Cuộc gọi không có ai bắt máy, Giản Văn Minh cũng không gọi lại nữa.
Có lẽ anh ấy đang bận.
Nhưng cậu cứ chờ mãi đến tối mà vẫn không nhận được hồi âm từ anh.
Đột nhiên, điện thoại "ting ting" vang lên một tiếng. Cậu cầm lên xem thì thấy tin nhắn từ Hề Chính.
"Tấm ảnh này của em... có phải hơi làm màu quá không?"
Cao thủ giám trà đây mà?
Liếc qua một cái đã nhìn thấu chiêu trò dụ dỗ?
Hay là do mình chụp chưa đủ chuyên nghiệp?
Chưa kịp trả lời, Hề Chính đã gửi thêm một tin nhắn nữa:
"Dù em có dùng cách gì để câu dẫn, tôi cũng sẽ không tự xử đâu. Cứ tích góp đi, rồi sẽ biết tay."
Giản Văn Minh: "......"
A a a a a a!
Cậu hoàn toàn không thấy Hề Chính lưu manh chút nào.
Ngược lại còn rất thích! Biết làm sao bây giờ?
Cậu bị đồng hóa mất rồi!
Vì tuyết rơi lại đang giữa mùa đông, hôm nay trời tối sớm hơn bình thường. Mới hơn 5 giờ mà khắp nơi đã bắt đầu lên đèn.
Phòng của Chu Đĩnh vẫn tối om như cũ.
Tám giờ tối, đèn trong phòng ngủ mới bật sáng.
Chu Đĩnh nằm bên cạnh Giản Văn Khê, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi của anh.
Chỉ mới lướt tay qua tóc thôi mà Giản Văn Khê đã khẽ run lên.
Chu Đĩnh liền càng nhẹ tay hơn.
Alpha bẩm sinh đã có khả năng áp chế Omega sau khi đánh dấu. Mà Alpha càng mạnh thì năng lực ấy càng đáng gờm. Với hắn, chuyện bảy ngày bảy đêm cũng chẳng là gì.
Nhưng Giản Văn Khê có vẻ không chịu nổi, nên hắn đành để Giản Văn Khê nghỉ ngơi cả đêm.
Chu Đĩnh nhìn Giản Văn Khê lúc này, trong lòng cảm thấy vô cùng thương xót.
Trông em ấy yếu ớt đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Giản Văn Khê vốn là một người đẹp lạnh lùng. Trong mắt những người quen biết, em ấy luôn là một nam thần mạnh mẽ, kiên nghị, mang theo vẻ băng giá và khí chất báo thù, lạnh lùng, khó gần.
Nhưng dáng vẻ lúc này của Giản Văn Khê - sự yếu mềm, mong manh ấy - chỉ mình hắn có thể nhìn thấy.
Chỉ có Chu Đĩnh.
Cảm giác đó khiến người ta thỏa mãn đến mức muốn sa vào mãi mãi.
Pheromone của hắn, chỉ để Giản Văn Khê cảm nhận được. Mà Giản Văn Khê của khoảnh khắc này, cũng chỉ có mình Chu Đĩnh mới có thể nhìn thấy.