Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 554
topicTrọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 554 :Bộc lộ thuộc tính áp đảo.
Chương 554: Bộc lộ thuộc tính áp đảo.
Giọng nói truyền đến mặc dù không lớn, nhưng Long Võ lập tức khóa cứng được vị trí khởi nguồn âm thanh, ánh mắt sắc bén quay ngoắt nhìn sang đó.
Chỉ thấy một thanh niên mặc áo giáp nhẹ chậm rãi đi đến từ trong đám đông hỗn chiến.
Rõ ràng nhiều người đang chém giết lẫn nhau như vậy, ai ai cũng tập trung hết sức, nhưng cứ như bọn họ không nhìn thấy thanh niên này vậy, còn đang chuyên tâm đánh đối thủ của mình.
Thẳng đến khi lưỡi kiếm sắc bén trong tay thanh niên xuyên thủng tim thành viên tinh nhuệ của Long Phượng Các từ sau lưng, mới giật mình phát hiện sự tồn tại của người thanh niên ấy, nhưng lúc ấy đã muộn rồi.
Tất cả mọi người không có phát hiện, trong khoảng thời gian hai phe đánh nhau từ nãy đến giờ, thanh niên này đã g**t ch*t rất nhiều tinh nhuệ và thành viên Chiến Long của Long Phượng Các dưới tình huống mọi người không hề phát giác, không khác gì một tử thần gặt hái sinh mệnh trong âm thầm.
"Tu La Nhất Kiếm!" Trong ánh mắt nhìn sang của Long Võ chứa sự kinh ngạc vô cùng mà lại có phần hưng phấn, "Quả nhiên danh bất hư truyền, thật sự có chút bản lĩnh."
Loại kỹ xảo làm người ta quên đi cảm giác tồn tại của bản thân này không phải là dễ.
Nói nghe thì đơn giản, nhưng bảo làm được nó, lại không có mấy ai làm được, yêu cầu phối hợp cách thở và cách bước đi đặc biệt với nhau, chớ nói chi là đạt trình độ tay chân nhẹ nhàng như lông vũ giống Thạch Phong vậy.
Dù Long Võ gặp qua vô số cao thủ trên thế giới, cũng chưa gặp ai đạt trình độ này.
Có thể nói đây là kỹ xảo hết sức tiện lợi trong trận hỗn chiến.
Nếu có thể khiến mọi người bỏ qua cảm giác tồn tại của mình, tự nhiên cũng có thể dùng theo hướng ngược lại, làm bất kỳ ai cũng không làm lơ được.
Ban nãy gã muốn giải quyết Hỏa Vũ trước, cũng vì Thạch Phong bất thình lình bùng nổ sát ý, làm gã chợt phát giác có một người xuất hiện sau lưng mình, hại gã không thể làm lơ được, gã buộc phải lập tức ngừng tay lại, để đối phó kẻ địch đến từ phía sau, từ đó mới để Hỏa Vũ nhặt về cái mạng.
"Hỏa Vũ, cô đi đối phó người khác đi, giao gã cho tôi là được." Thạch Phong nhắn tin riêng cho Hỏa Vũ.
"Hội trưởng cẩn thận nhé." Hỏa Vũ gật đầu, tuy không cam lòng, nhưng vẫn xoay người đi đối phó người khác.
Long Võ liếc mắt nhìn Hỏa Vũ rời đi, không có đuổi theo đánh chết Hỏa Vũ, mà tập trung toàn bộ sự chú ý lên người Thạch Phong đang chậm rãi đi đến.
"Long Võ kia đang làm cái quái gì thế? Rõ ràng cách Hỏa Vũ gần như vậy, sao không giết Hỏa Vũ luôn đi mà đi đối phó Hắc Viêm hả?" Phong Hiên Dương quan chiến đằng xa tức tối hét lớn.
Gã hận thấu công hội Linh Dực đấy, hận nguyên đám quản lý Linh Dực chết hơn mấy trăm lần mới hả dạ. Nếu không phải do Linh Dực xuất hiện, thì sẽ không xảy ra nhiều vấn đề như vậy, gã cũng đã sớm trở thành bá chủ khu vực phía Đông vương quốc Tinh Nguyệt rồi, sẽ không nghèo túng như bây giờ, còn phải nghe Thất Quỷ Thần chỉ huy.
"Phong thiếu, anh đang trách oan Long Võ rồi, không phải là Long Võ không muốn, mà là không làm được." Tam Quỷ cười khổ giải thích, "Bản thân Hỏa Vũ đã có tốc độ nhanh hơn Long Võ, nếu Hỏa Vũ một lòng chạy trốn, dù là Long Võ cũng chịu thua, huống hồ Long Võ còn bị Hắc Viêm nhắm vào, chỉ cần Long Võ đuổi theo Hỏa Vũ, thì nhất định sẽ lộ sơ hở, sáng tạo cơ hội cho Hắc Viêm. Bản thân chiến lực của Hắc Viêm rất đáng sợ, hơn xa Hỏa Vũ, đã thế còn có chiêu khiến người ta làm lơ sự tồn tại của mình, chiêu này đúng là thần kỹ dùng để đánh lén mà."
"Nếu Long Võ dời lực chú ý lên người Hỏa Vũ, rất có khả năng cũng sẽ bị Hắc Viêm tìm được cơ hội g**t ch*t, vậy nên Long Võ làm sao dám đi đối phó Hỏa Vũ tiếp chứ?"
"Tức là cậu đang nói Hắc Viêm có thể đánh bại Long Võ hả?" Phong Hiên Dương nghe giải thích, trong tâm vừa cực kỳ không cam lòng mà vừa không phục.
Ngay từ đầu Hắc Viêm chỉ là một tên vô danh thôi, mà gã chính là cán bộ của Minh Phủ.
Hắc Viêm phá hủy kế hoạch của gã nhiều lần, nhưng khi càng đối đầu, gã càng phát hiện mình không làm gì được Hắc Viêm, thậm chí đến hiện giờ đã bó tay hết cách luôn.
"Long Võ lợi hại lắm đấy. Tôi chỉ nói Hắc Viêm có thể đánh chết Long Võ khi gã phân tâm mà thôi, nhưng trong lúc Long Võ chuyên tâm đối phó Hắc Viêm, thì Hắc Viêm gần như không có phần trăm nào thắng được." Tam Quỷ cười cười, rất tự tin nói ra phán đoán.
"Sao lại nói thế?" Phong Hiên Dương tò mò hỏi kĩ.
"Tôi nghe lão đại Nhất Quỷ nói rồi, Long Võ đã nắm giữ trình độ Vực, muốn đánh thắng trực diện với Long Võ, là không thể nào! Ngay cả Thất Quỷ Thần bọn tôi phối hợp cũng không thể đánh bại Long Võ."
Lúc Tam Quỷ nhắc đến ba chữ 'trình độ Vực', vẻ mặt kính nể rõ ràng.
Vực. Có thể trở thành kẻ đạt được quyền khống chế tuyệt đối trong phạm vi nhất định, biến một vùng thành lĩnh vực riêng của mình, cho dù lúc trời mưa trong lĩnh vực này có rơi bao nhiêu hạt, đều biết rõ rành rành, trình độ kinh khủng cỡ nào chứ.
Đây là cảnh giới đạt đến khi rèn luyện năm giác quan tới mức tận cùng, nghe như chỉ có trong các câu chuyện thần thoại.
Thường chỉ có thiên tài trong thiên tài, mới nắm giữ được nó.
Có thể nói, Vực là trình độ mà vô số cao thủ mơ ước theo đuổi.
Đang khi Tam Quỷ giải thích, thì khoảng cách giữa hai người Long Võ và Thạch Phong càng ngày càng gần.
30 mét... 20 mét... 15 mét...
Các quản lý cấp cao của các công hội lớn theo dõi trận chiến từ xa đều rối rít chuyển tầm mắt về phía hai người.
Một bên là cao thủ số một của vương quốc Tinh Nguyệt, một bên là Long Võ – một trong những chiến lực mạnh nhất của Thiên Long Các, hai phe đều là cao thủ tuyệt thế có thể chấn nhiếp một phương, ai nỡ bỏ qua trận chiến giữa hai người họ chứ?
"Hội trưởng, anh thấy ai sẽ thắng?" Tử Đồng chợt hỏi.
Cô cũng là cao thủ đỉnh cấp thật, tuy nhiên trong lòng không chắn chắn về phán đoán của mình, bởi vì hai người kia dốc toàn lực chiến đấu, cô đều chưa tận mắt nhìn thấy.
"Chắc là Long Võ, Long Phượng Các chính là công hội siêu nhất lưu, thực lực Long Võ thể hiện ra ngoài lúc nãy, em cũng nhìn thấy đấy, là Vực nha!" Tinh Hà Vãng Tích dõi theo Long Võ, ánh mắt vừa kính nể vừa ước ao, "Long Võ được đồn là có tư cách so chiêu với mấy lão già kia, xem ra là thật rồi, không biết khi nào anh mới có thể bước vào trình độ ấy."
Tử Đồng gật đầu đồng tình.
Kỳ thực cô rất chờ mong Hắc Viêm có thể thắng, dù sao đến tận nay chưa có công hội nhất lưu nào dám khiêu khích Long Phượng Các, Hắc Viêm dám làm thế, đã khiến người ta bội phục rồi.
Bây giờ lại đối mặt thiên tài chiến đấu là Long Võ.
Chung quy thì Hắc Viêm vẫn chưa chạm đến trình độ ấy, cộng thêm phương diện số lượng cao thủ chênh lệch lớn quá, căn bản không có tia cơ hội phản kháng thắng được.
Mắt thấy sắp bước vào khoảng cách 10 mét, Thạch Phong dừng bước.
"Không lên à?" Long Võ ngạo nghễ đứng thẳng, tầm mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Thạch Phong, khinh miệt hỏi, "Hay là anh cũng muốn chạy trốn đây?"
Thạch Phong im lặng không đáp, cũng không để ý Long Võ khiêu khích.
"Anh đã không lên, vậy để tôi!" Long Võ rút kiếm ra xông về phía Thạch Phong, giống như con hổ dữ, mang khí thế không ngăn cản chỉ thẳng đè ép Thạch Phong.
Nhưng mà Thạch Phong vẫn không di chuyển, để mặc Long Võ tấn công sang bên này.
Khoảng cách mười mét thoáng chốc đã thu hẹp về không.
Long Võ đánh phủ đầu bằng một kiếm, vung ra tạo thành một vệt sáng đỏ hoa mỹ, trực tiếp cắt ngang thân thể Thạch Phong, thẳng thừng thô bạo.
Lúc này, Thạch Phong vốn không tránh không né lại bắt đầu có cử động, Thâm Uyên Giả trong tay hóa thành một vệt sáng nghênh đón.
Keng!
Song kiếm va chạm, tạo ra tiếng vang thanh thúy, âm thanh quanh quẩn khắp trụ sở Linh Dực.
Hai phe giao thủ trực diện một chiêu thuần túy, mặt đất lát đá nham thạch cũng vỡ vụn theo lực xung kích, chậm rãi lan tràn ra xung quanh như mạng nhện.
Chỉ là qua giây lát, Long Võ chợt lùi năm bước, cảm giác tê dại truyền từ tay thẳng lên đại não, tầm mắt gã lập tức rơi trên người Thạch Phong, sau đó gã khiếp sợ cực độ.
Thạch Phong cư nhiên không lùi lấy nửa bước, vẫn đứng vững như núi Thái Sơn.
Chênh lệch sức mạnh giữa hai bên thế nào, vừa xem liền hiểu ngay.