Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 338
topicTrọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 338 :Đuổi giết.
Xiềng xích màu đen của Thâm Uyên Thúc Phược bị Người Máy Giết Chóc chém đứt dễ dàng, theo sau là đại kiếm răng cưa chém xuống.
So với kiếm đầu tiên chém ra, thì một kiếm này trực tiếp xé đôi cả không khí.
Khí lưu b*n r* cũng lợi hại và thuần túy hơn, đã thế tốc độ càng nhanh thêm.
“Tốc độ tiến bộ này quá nhanh rồi đấy.”
Thạch Phong thật không ngờ Thâm Uyên Thúc Phược vốn có thể trói buộc Tinh Vân Hổ cấp Lãnh Chúa cao đẳng lại không có hiệu quả gì với nó, nhưng đáng sợ hơn ở chỗ chiến lực Người Máy Giết Chóc tăng lên nhiều.
“Xem ra mình chỉ có thể chơi tới đây thôi.”
Thạch Phong nhìn khí lưu đầy trời đang bay tới hắn, hắn muốn tránh cũng không thể làm gì được, tất cả kỹ năng bảo vệ tính mạng vì đối phó Người Máy Trông Coi nên đều dùng hết rồi, có điều dù cho có kỹ năng đi nữa, cũng không thể đỡ nổi, lập tức đổi Khâu Phong của Chiếc nhẫn Thất Diệu thành Khâu Không.
Lập tức không gian trước người Thạch Phong nứt ra một cái khe, khung cảnh trong khe hở ấy hoàn toàn khác biệt với đại bản doanh của Hội Huyết Thủ, khe hở ấy có thể để một người chui vào.
Thạch Phong không nói hai lời nhảy lên vào trong đó.
Liền thấy luồng khí lưu bay vút tiến vào trong khe hở không gian, không còn tung tích như ném đá vào biển rộng.
Một chiêu này chính là Dịch Chuyển Không Gian của Khâu Không, mặc dù không thuận tiện như thuấn di của Nguyên Tố Sư, nhưng tính khoảng cách di chuyển thì bỏ xa thuấn di nhiều.
Dị loại với quái vật khác bất đồng, bị quái vật giết, chẳng qua chỉ nhận trừng phạt thường quy của hệ thống.
Nhưng còn bị dị loại tự tay giết thì như muốn tánh mạng của người chơi rồi.
Trừng phạt tử vong gấp đôi, đã thế muốn sống lại cần thời gian chờ một ngày hiện thực, dù được trị liệu sống lại cũng thế, phải chờ đợi một ngày trôi qua, hơn nữa sau khi sống lại sẽ chịu trạng thái Kiệt Sức, tất cả thuộc tính giảm 30%, lượng thu hoạch kinh nghiệm giảm 50%, kéo dài hai ngày thường.
Vào giai đoạn đầu Thần Vực, mỗi giây mỗi phút đều là vàng bạc, lãng phí thời gian ba ngày, công hội tổn thất ra sao không cần nói cũng biết, cho dù công hội nhất lưu cũng không thể thừa nhận được.
Nhìn Thạch Phong trốn vào khe hở không gian rồi biến mất không thấy gì nữa. Người Máy Giết Chóc vốn lạnh lùng xuất hiện vẻ mặt khó hiểu.
Đối với Người Máy Giết Chóc vừa thức tỉnh mà nói, thế giới này có quá nhiều thứ chưa biết đến đấy.
Dưới cái nhìn của nó thì Thạch Phong chẳng qua là một con giun dế, có thể b*p ch*t đơn giản, nhưng mà con con giun đế trong mắt nó không chỉ tạo thành chút tổn thương với nó, đóng băng nó lại hồi lâu, càng khó tin hơn là chạy trốn ngay trước mắt nó, mà còn sử dụng cách thức từ trước tới nay nó chưa từng gặp qua nữa.
“Con giun đế đáng chết, mày nghĩ mình có thể chạy thoát sao?” Người Máy Giết Chóc nở nụ cười lạnh giống người thật, “Mày trốn bao xa, đều không có khả năng chạy ra lòng bàn tay của tao.”
Lập tức Người Máy Giết Chóc chém ra một kiếm, trực tiếp chém mặc bầu trời, dùng sức nhảy lên rồi rời khỏi đại bản doanh Hội Huyết Thủ.
“Hóa ra đây là cách bay lên.” Người Máy Giết Chóc lơ lửng giữa không trung, khẽ cười nói.
Nếu như Thạch Phong ở đây nghe thấy lời nọ, còn có thể thi triển năng lực bay trên không, chắc sẽ toát mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng luôn, bởi vì lúc này trí thông minh của Người Máy Giết Chóc đã biến hóa nghiêng trời lệch đất, mà còn có năng lực học tập đáng sợ. Người Máy Giết Chóc chỉ mới xem Thạch Phong bay trên trời một lúc thôi, vậy mà đã tự học xong…
“Chạy rất xa đấy.” Người Máy Giết Chóc lơ lửng trên bầu trời đại bản doanh Hội Huyết Thủ, ngắm nhìn về hướng tây bắc, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ nghiền ngẫm, bất ngờ bay đi về phía ấy.
Đám Thủy Sắc Tường Vi và Hỏa Vũ lúc này vẫn ở trong đại bản doanh Hội Huyết Thủ còn chưa kịp phản ứng rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra.
Thì đã thấy bầu trời trên đại bản doanh Hội Huyết Thủ chợt tối sầm, bao phủ cả trời đất, mà Người Máy Giết Chóc đang lơ lửng trên không, theo sau như một tia sáng bay vụt rời khỏi trấn Khê Lưu.
“Chị Thủy Sắc, em không có hoa mắt chứ, kẻ bay đi kia chính là Người Máy Giết Chóc ư?” Tuyết Nhạn dụi dụi đôi mắt mình, không chắc hỏi.
“Là Người Máy Giết Chóc, không sai đâu.” Thủy Sắc Tường Vi hơi gật đầu.
Một người máy khổng lồ có hình thể cao chừng ba mươi mét bay trên không, quả thực giống như một cứ điểm di động. Không chỉ có được sức tàn phá kinh khủng, lại còn có tốc độ di chuyển bỏ xa người chơi, đối mặt kẻ địch như vậy, người chơi nào cũng sẽ cảm thấy hết cách, huống chi các cô được chứng kiến sự lợi hại của Người Máy Giết Chóc nữa chứ.
Tuy Người Máy Giết Chóc đã rời bỏ trấn Khê Lưu, nhưng mọi người vẫn thấy hãi hùng.
Quái vật thế này, người chơi có thể chống lại thật sao?
Câu hỏi ấy quanh quẩn trong não bộ của mọi người.
“Không ổn, Người Máy Giết Chóc rời khỏi đây, vậy chẳng lẽ hội trưởng đã bị g**t ch*t trong kho bạc rồi?” Hỏa Vũ giật mình chợt nghĩ đến việc này, nét mặt thay đổi lập tức, lo lắng cực kì, dùng Tật Phong Bộ chạy vào kho bạc gần như sụp đổ.
Quái vật thoát khỏi trạng thái chiến đấu trong Thần Vực bình thường chỉ có hai loại khả năng, bình thường nhất là ra khỏi phạm vi hoạt động mà hệ thống quy định, một loại khác chính là đánh chết mục tiêu cừu hận tại chỗ, hiện tại Người Máy Giết Chóc đi khỏi trấn Khê Lưu, rõ ràng thuộc về khả năng sau nhiều hơn.
“Em cũng đi nữa.” Tử Yên Lưu Vân cũng kịp phản ứng, chạy theo Hỏa Vũ.
Sau đó những người khác cũng thông suốt, theo sát ở đằng sau, trong lòng mỗi người đều cảm thấy khó chịu.
Bọn họ đường đường là thành viên tinh anh của công hội Linh Dực, lại để hội trưởng Linh Dực bảo vệ bọn họ, vậy thì họ còn coi là thành viên tinh anh nữa à?
Nhưng chờ đến khi mọi người vọt vào trong kho bạc, cả đám đều sợ ngây người tại chỗ.
Vách tường thép của kho bạc có tám thi thể của Người Máy Trông Coi đinh trên đó, trên mặt đất còn rơi lả tả không ít đồ, nhưng không phát hiện thi thể của Thạch Phong.
Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Trong lòng mọi người khó hiểu trùng trùng.
Hỏa Vũ lập tức kiểm tra danh sách đoàn đội, phát hiện tên Thạch Phong vẫn sáng, không hề biến thành màu xám, nói rõ Thạch Phong cũng không chết.
“Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?” Hỏa Vũ tuy thở phào một hơi, nhưng trong lòng càng khó hiểu.
Mọi người đang không biết làm sao, thì Thạch Phong chợt lên tiếng hỏi trong kênh chat: “Tình huống trấn Khê Lưu bây giờ ra sao? Người Máy Giết Chóc còn ở đó không?”
“Hội trưởng, anh chạy đi đâu rồi? Chúng em còn tưởng rằng anh bị Người Máy Giết Chóc g**t ch*t mất, chị Hỏa Vũ rất kích động muốn báo thù cho anh, chúng em không ngăn cản nổi đây này.” Tuyết Nhạn trêu ghẹo.
Hỏa Vũ vừa nghe, lập tức trừng mắt với Tuyết Nhạn, gò má trắng nõn của cô chợt ửng đỏ, có vẻ hơi xấu hổ.
Tuyết Nhạn le lưỡi, núp ở sau lưng Thủy Sắc Tường Vi, chỉ chừa cái đầu nhỏ thò ra nhìn Hỏa Vũ thở phì phì đang chống nạnh.
“Tuyết Nhạn đừng giỡn nữa, hiện tại nên nói chính sự.” Thủy Sắc Tường Vi búng trán Tuyết Nhạn, giả bộ nổi giận nói.
“Chị Thủy Sắc, em sai rồi mà, chị luôn búng trán em, em sẽ ngu đi đó.” Tuyết Nhạn bụm tay ôm trán, mắt nước mắt lưng tròng.
Song, Thủy Sắc Tường Vi hoàn toàn làm lơ Tuyết Nhạn làm nũng, nói trong kênh chat: “Hội trưởng, đại bản doanh Hội Huyết Thủ đã bị phá hủy, hơn nữa Người Máy Giết Chóc cũng rời khỏi trấn Khê Lưu bay về hướng tây bắc rồi.”
“Quả nhiên vẫn đuổi theo.” Thạch Phong như có điều suy nghĩ, lập tức cười nói: “Đuổi theo cũng tốt, Người Máy Giết Chóc đã không còn ở trấn Khê Lưu nữa, thì bảo tàng trong kho bạc giao cho mọi người, đừng để người khác tới ăn hôi.”
Mở ra kết giới pháp thuật cần xử lý tám gã Người Máy Trông Coi, ngoài ra còn có Người Máy Giết Chóc. Bây giờ toàn bộ Người Máy Trông Coi đều chết sạch, chỉ còn lại Người Máy Giết Chóc, chỉ cần Người Máy Giết Chóc vừa chết đi, kết giới pháp thuật sẽ được mở, đại bản doanh hội Huyết Thủ đã bị phá hủy, bảo tàng sẽ lộ, nhất định sẽ bị một vài thích khách Tiềm Hành chạy trốn khỏi trấn Khê Lưu hoặc người chơi tên đỏ vừa dịp sống lại phát hiện, nếu kết giới mở ra, những kẻ điên cướp của kia sẽ không đứng nhìn bảo tàng bị công hội Linh Dực vơ vét, nhất định sẽ có hành động, nhân cơ hội trộm cướp vài món.
“Hội trưởng cứ yên tâm đi, đồ của công hội Linh Dực, không dễ cướp đi đâu.” Thủy Sắc Tường Vi trả lời, ánh mắt biến lạnh lẽo, sẽ không bỏ qua cho ai dám cướp đồ của công hội Linh Dực, một ngơi cũng không.
Sau đó Thạch Phong bắt đầu chạy nạn.
Dịch Chuyển Không Gian chỉ có thể di chuyển trong phạm vi 300 nghìn mét thôi, chính là một đến hai khu vực thăng cấp. Mà trấn Khê Lưu ở gần sát biên giới thành Bạch Hà, xung quanh không có tiểu trấn nào khác, nhưng dù có đi nữa cũng không cản được Người Máy Giết Chóc.
Địa phương có thể ngăn cản Người Máy Giết Chóc bây giờ, chỉ có thành Bạch Hà.
Cho nên Thạch Phong trực tiếp sử dụng Dịch Chuyển Không Gian tới điểm truyền tống gần nhất, thông qua cổng truyền tống về tới thành Bạch Hà.
Chỉ là Thạch Phong vừa mới về tới thành Bạch Hà, còn chưa kịp ra khỏi pháp trận truyền tống, liền thấy ngoài đại sảnh vô cùng ồn ào, thành viên của rất nhiều công hội đều bao vây cửa chính cổng truyền tống, ai ai cũng hùng hổ, hệt như muốn ăn thịt người.