Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 552
topicTrọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 552 :Khiến người ta ghen tị.
Chương 552: Khiến người ta ghen tị.
Tử Đồng dụi dụi đôi mắt sáng như tuyết của mình, xem đi xem lại.
Cuối cùng mới khẳng định 100% mình không nhìn lầm.
"Sao lại không giống trong tình báo tí nào thế?"
Trước đấy Tử Đồng đã xem qua thông tin về công hội Linh Dực, chỉ cần là cao thủ đáng giá chú ý của Linh Dực, thì Liên Minh Ngân Hà đều góp nhặt tin tức gửi qua hết, trong đó không thiếu video về mấy người đáng chú ý.
Trong tất cả, Hỏa Vũ là nằm trong danh sách đáng giá chú ý nhất.
Cho nên Tử Đồng khá hiểu biết về Hỏa Vũ.
Nhưng trong tình báo, giám định thực lực của Hỏa Vũ là thuộc loại cao thủ đứng đầu, có thể miễn cưỡng solo với một con quái Đầu Lĩnh cùng level. Tử Đồng khi đọc dòng này không hề để bụng, trong mắt của cô, chỉ coi Thủy Sắc Tường Vi là đối thủ thôi, Hỏa Vũ còn chưa lọt vào danh sách này.
Thế mà bây giờ...
Những ba cao thủ đứng đầu bị một mình Hỏa Vũ xử lý như vậy, biểu hiện thực lực ra như thế sao không khiến Tử Đồng chấn động cho được.
Nhất là khí thế sắc bén như dao cạo kinh người kia của Hỏa Vũ, cô chỉ đứng xa quan chiến thôi, cũng cảm giác được rất nguy hiểm, hệt như Hỏa Vũ có thể xuất hiện trước mặt bất cứ lúc nào rồi công kích cô vậy.
Tư thái oai hùng chói mắt kia của Hỏa Vũ, muốn người khác không chú ý đến cũng khó, huống hồ rất nhiều cao thủ có mặt tại chỗ, đứa nào đứa nấy cũng nhạy bén như chuột, đều sớm phát hiện vị trí khởi nguồn nguy hiểm.
Mà bốn gã thành viên Chiến Long cách Hỏa Vũ gần nhất, cơ hồ cùng lúc xông về phía Hỏa Vũ, giống như bọn họ đã sớm bàn bạc thống nhất từ trước, bắt tay nhau phát động thế công từ bốn hướng với Hỏa Vũ.
Đối mặt bốn người vây công, thân hình Hỏa Vũ thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ để lại ảnh mờ, không hề cho bốn người có cơ hội ra tay đồng loạt, ngay lập tức xông đến trước người một gã thích khách level 27 gần nhất, đoản kiếm đỏ rực hóa thành mấy vệt sáng đỏ vút qua.
Gã thích khách thuộc quân đoàn Chiến Long đâu phải người chơi bình thường, không lùi bước mà còn tiến lên, quơ chủy thủ trong tay ngăn cản từng đòn đánh, quỹ tích dùng đao của Hỏa Vũ đều bị gã thích khách này xem thấu, sau khi chặn hết ánh kiếm kia, liền đạp mạnh một chân về phía Hỏa Vũ.
"Cô em vẫn non nớt lắm!" Gã thích khách kia cười nhạt nghĩ.
So sánh với công kích hai tay trái phải, đạp thẳng chân người mới nguy hại nhất.
Nhưng cũng hết cách rồi, bởi vì đây là quán tính tư duy của các người chơi. Cho rằng đòn đánh cận chiến chỉ có dùng vũ khí công kích chứ không còn cái khác, cho nên tầm mắt luôn tập trung trên hai tay và vũ khí. Mà một cú đá lúc này, khó lòng phòng bị, tuyệt đối có thể gây thương tích rối loạn thế công.
Chẳng qua lúc bấy giờ, một gã cuồng chiến sĩ cách đó không xa bỗng hô lớn: "Lục Tử, cẩn thận sau lưng!"
Người tên Lục Tử kia nghe gọi mới phát giác được, chân mình chỉ đá vào tàn ảnh trong không khí.
"Sau lưng?" Thích khách tên Lục Tử nọ chợt cảm giác phía sau phát lạnh, theo kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm và trực giác bén nhạy của gã, rõ ràng đang nói cho gã biết, có người đang ở sau lưng mình. Gã lập tức muốn khom người trốn tránh.
Thế nhưng Hỏa Vũ không hề dùng đoản kiếm công kích, mà trong giây phút đi vòng qua sau lưng gã thích khách này, đã quét ngang gạt chân tên thích khách ấy, tức thì làm gã thích khách không có phòng bị nào này ngã sấp mặt, ngay sau đó Hỏa Vũ cúi mình tặng một kiếm xuyên tim và một kiếm lau cổ, thủ đoạn đơn giản trực tiếp, không lề mề hay hoa mỹ, không khác gì một tay thích khách ám sát lão luyện.
Thẳng đến khi ba gã thành viên quân đoàn Chiến Long còn lại chạy đến, gã thích khách ấy đã trở thành hồn ma dưới kiếm Hỏa Vũ.
Nhìn quá trình có vẻ rất chậm, kì thực lại chỉ trong một vài giây, chỉ trong thời gian ba gã thành viên Chiến Long chạy được khoảng 10 mét thôi.
Mà ba tên chạy tới cũng khựng bước chân lại, nhìn chằm chằm vào Hỏa Vũ có vóng dáng nóng bỏng mê người kia, không dám tùy tiện xông lên.
"Tử Đồng, sao anh chưa từng nghe qua cô Hỏa Vũ này thế, một mình dễ dàng đánh chết ba gã thành viên Chiến Long, giờ đối mặt bốn người, lại nhanh chóng giải quyết bớt một tên, lẽ nào cô ấy là người mới được công hội siêu cấp nào đó bồi dưỡng ra sao?" Tinh Hà Vãng Tích sợ hãi than hỏi.
Ít nhiều thì gã cũng là hội trưởng công hội nhất lưu, bắt được tin tức cũng rất nhanh, nhưng trong đầu gã lại không có nhân vật như Hỏa Vũ. Chẳng qua gã biết rất ít tin tức về công hội siêu cấp, cho nên mới hỏi Tử Đồng, dù sao cô cũng đi ra từ công hội siêu cấp, hiểu biết nhiều chuyện của công hội siêu cấp hơn gã nhiều.
Hơn hết, Hỏa Vũ có thể dứt khoát lưu loát g**t ch*t thành viên Chiến Long như thế kia, đây không phải là chuyện có thể làm được bởi một tay game thủ mới, thường chỉ có cao thủ được công hội siêu cấp bồi dưỡng ra mới có thân thủ mạnh mẽ như vậy.
"Hội trưởng, tuy em cũng nghi cô ấy có khả năng là người mới được công hội siêu cấp bồi dưỡng, nhưng nãy em nhìn cách cô ấy ra tay, tuyệt đối không phải từ công hội siêu cấp ra đâu, từng chiêu thức của cô ấy càng tiếp cận thực chiến hơn, mà không phải chiêu thức trong PK game thực tế ảo." Tử Đồng cười khổ nói.
"Nói cũng phải." Tinh Hà Vãng Tích gật đầu, trong lòng có chút ghen tị.
Vì sao ghen tị hả?
Bởi vì không riêng biểu hiện của Hỏa Vũ kiệt xuất, mà còn các thành viên khác như thủ hộ kỵ sĩ Khả Nhạc, thích khách Phi Ảnh, vân vân... đều bày ra chiến lực kinh người cực kỳ, chẳng qua Hỏa Vũ biểu hiện chói mắt nhất thôi.
Làm một thế lực chưa tính là công hội nhị lưu, Linh Dực cư nhiên có thể sở hữu nhiều cao thủ như thế, sao bảo gã không ghen tị cho được?
"Linh Dực chung quy vẫn là Linh Dực, dù tập hợp nhiều cao thủ, có thể so bì với công hội nhất lưu, nhưng ai bảo tụi mày đắc tội Long Phượng Các, qua ngày hôm nay tụi mày cũng xong đời rồi." Phong Hiên Dương quan chiến từ xa xa cũng ghen ghét vô cùng, nhưng thấy hả hê càng nhiều.
Quay lại bên trong trụ sở Linh Dực, đám Hỏa Vũ đại sát tứ phương thật, tuy nhiên Long Phượng Các không phải ăn chay, quân đoàn Chiến Long làm quân đoàn mạnh nhất của Thiên Long Các, tự nhiên chỉ dựa vào mấy cao thủ là không thể giải quyết được, lập tức có rất nhiều cao thủ khác vây công lại đây.
Nhưng Hỏa Vũ có chút đặc biệt, chỉ có một người tới đối phó cô, mà người kia vừa xuất hiện, lập tức dẫn đến khắp nơi chú ý, bởi vì người nọ là đoàn trưởng Long Võ của quân đoàn Chiến Long, đứng ở trên đỉnh số một của cả quân đoàn Chiến Long.
"Cô cừ đấy, hãy gia nhập vào quân đoàn Chiến Long bọn tôi đi, tôi cam đoan cô có thể trở thành đội trưởng trong quân đoàn Chiến Long lập tức, trải qua một đoạn thời gian rèn luyện sẽ trở thành đoàn phó." Long Võ nhìn về phía Hỏa Vũ, không gấp ra tay, mà trái lại khuyên giải mời chào.
Bất ngờ, các thành viên quân đoàn Chiến Long nghe vậy đều giật mình khó tin.
Không nghĩ tới Long Võ đánh giá cao Hỏa Vũ đến vậy, mở miệng liền hứa hẹn cho chức vị đoàn phó.
Địa vị cao nhất trong Thiên Long Các thuộc về Các chủ, kế tiếp chính là đoàn trưởng quân đoàn Chiến Long, mà đoàn phó là đứng hàng thứ ba. Toàn bộ Thiên Long Các có biết bao nhiêu cao thủ muốn leo lên chức vị đoàn phó này, nhưng Hỏa Vũ lại có thể được hứa hẹn sở hữu nó.
"Anh không có thành ý gì cả, tôi đang làm đoàn trưởng của đoàn chủ lực Linh Dực, tại sao phải chạy qua chỗ các anh làm một đoàn phó chứ?" Hỏa Vũ nở nụ cười vui vẻ, căn bản không có chút hứng thú với chức vị đoàn phó kia.
"Xem ra cô vẫn không rõ đoàn phó là đại biểu cái gì, mà đoàn trưởng trong miệng tôi là thế nào, để tôi cho cô nhìn xem đoàn trưởng của quân đoàn Chiến Long là ra sao trước đi!"
Long Võ không có nổi giận, ngược lại bình tĩnh rút thanh đao màu đỏ ngòm vác sau lưng, từng bước một đi về phía Hỏa Vũ. Mỗi một bước chân của Long Võ, khí thế trên người càng mạnh hơn.
Trong nháy mắt Long Võ bước đến vị trí cách Hỏa Vũ chỉ còn mười mét, Hỏa Vũ theo bản năng lui về sau mấy bước liên tục, kéo khoảng cách ra xa, dáng vẻ như gặp thiên địch.
"Ha, quả nhiên tôi không nhìn nhầm, cô có thể nhận ra." Long Võ cười cười, càng hài lòng với Hỏa Vũ hơn.