Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 336

topic

Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 336 :Dị loại.

Kho bạc phủ đầy bụi là nơi quan trọng nhất của Hội Huyết Thủ, dù sao Hội Huyết Thủ biết bao nhiêu năm vơ vét bảo vật đều cất giữ ở đây hết, đương nhiên sẽ canh phòng kho bạc mạnh nhất.

Nếu như chia theo chiến lực, Huyết Thủ Hội tầng ngoài nhiều nhất chỉ chiếm bốn mươi phần trăm tổng chiến lực, mà còn sáu mươi phần trăm còn lại chính là chín Người Máy Trông Coi khổng lồ trước mặt.

Chín kẻ bảo vệ đã có chiến lực vượt qua mấy ngàn NPC, có thể hiểu chúng lợi hại cỡ nào.

Người Máy Trông Coi, cấp Lãnh Chúa, level 30, HP 1500 000.

Người Máy Giết Chóc, cấp Lãnh Chúa cao đẳng, level 50, HP 9000 000.

Mọi người chỉ đứng ở phía xa nhìn xem những người máy to lớn một màu đen kịt rét lạnh đã thấy ớn cả người, quái vật cấp Lãnh Chúa thường là boss cuối trong phó bản đoàn đội, mặc dù lượng máu của chúng nó bèo bọt hơn ở trong phó bản, nhưng lực công kích và phòng ngự lại mạnh hơn, ngang level nhưng mạnh hơn boss trong phó bản nhiều, hơn mười người chơi không thể nào đối phó nhẹ nhàng được.

Về phần Người Máy Giết Chóc cấp Lãnh Chúa cao đẳng nếu có thì c*̃ng chỉ xuất hiện trong phó bản đoàn đội hai mươi người cấp Địa Ngục thôi, thường thì phó bản năm mươi người cấp Khó Khăn mới xuất hiện, huống hồ trước mắt còn là Lãnh Chúa level 50. Muốn giết chết Lãnh Chúa level 5, chì với người chơi hơn level 20 như họ sao có thể làm được, chỉ tính áp chế đẳng cấp đã đủ khiến người chơi hết cách, nên dù Người Máy Giết Chóc không đánh trả, mặc cho hơn trăm người bên phe Thạch Phong công kích, thì c*̃ng không có khả năng làm thịt nổi.

“Chiến lực c*̉a chúng ta hình như không đủ thì phải?” Sau khi Thủy Sắc Tường Vi quan sát xong, không đành lòng cho ra một kết luận.

Chỉ tính đối phó một Người Máy Trông Coi đã cần ít nhất bốn mươi đến năm mươi người chơi level 30 rồi, trước mặt có những tám con, tính sơ ra thì cần khoảng bốn trăm người, đã thế còn cần người chơi level 30.

Người Máy Giết Chóc thì không cần nói nữa, chí ít phải cần hai ba trăm người chơi bậc một level 50 mới được, bọn họ bây giờ không thể đánh.

Mà những con quái vật kia c*̀ng tiến lên, thì tổng chiến lực bên họ chẳng đủ nhìn.

Thạch Phong quan sát xung quanh một phen.

Cột trụ trong cả kho ngầm có rất nhiều, và không thể phá huỷ, mà quái vật loại người máy thế này đều có một nhược điểm giống nhau. Dù cho có kháng ma và lực phòng ngự cực cao, lực công kích c*̃ng rất kinh người, mình Người Máy Trông Coi đã chỉ cần một chiêu để xử MT chính – Khả Nhạc mất mạng. Thế nhưng những quái vật máy móc này di chuyển rất chậm chạp, tốc độ công kích c*̃ng chậm luôn, vả lại thân hình bọn nó khổng lồ nên không thể dễ dàng di chuyển giữa các cây cột trụ nhà được.

Lập tức trong lòng Thạch Phong đã có ý định.

“Hoả Vũ, các người cầm mấy quả lựu đạn Băng Sương này, chờ tí nữa khai chiến thì mỗi người dẫn một con Người Máy Trông Coi đi. Còn Người Máy Giết Chóc giao cho tôi đối phó, những người khác và hộ vệ tập trung đánh giết Người Máy Trông Coi, nhớ đừng để cho mấy quái vật này tiếp cận gần mình, đồng thời phải chú ý né tránh kỹ năng c*̉a chúng nó. Dù chúng hành động chậm chạp, nhưng kỹ năng nó nắm giữ đã bổ sung ít nhiều cho tốc độ rồi.”

Thạch Phong lấy ra một đống lựu đạn Băng Sương trung cấp, chia cho Hoả Vũ và tám người khác có tốc độ nhanh hành động.

Tác dụng c*̉a lựu đạn Băng Sương không cần bàn cãi, nhất là trong đoàn chiến. Cho nên sau cuộc chiến với Hùng Bá Thiên Hạ, hắn để Thủy Sắc Tường Vi tới thành Hắc Dực mua thêm khá nhiều.

Có điều lựu đạn Băng Sương trung cấp lại không có mua bao nhiêu.

Lựu đạn Băng Sương trung cấp có thể tạo thành 800 điểm sát thương hệ băng với quái vật level 70 trở xuống, đông cứng 5 giây. Sau đó giảm 60% tốc độ, kéo dài 12 giây. Nhưng mỗi một quả lựu đạn Băng Sương trung cấp có giá 10 ngân tệ, cái giá tiền này không rẻ, nên  chỉ mua 200 quả, dù vậy c*̃ng tốn 20 kim, làm Thủy Sắc Tường Vi đau lòng hồi lâu, nhưng cô biết rõ nó có tác dụng rất lớn. Dù đắt hơn nữa c*̃ng phải mua chuẩn bị trước.

Lúc bấy giờ lại không suy xét nhiều quá được, dù sao dùng hộ vệ và kỹ năng hạn chế vẫn chưa đủ để ngăn chặn những con quái vật máy móc này.

Sau đó Thạch Phong an bài công việc và nhiệm vụ phải làm cho từng người.

Mục tiêu chủ yếu chính là thả diều vòng quanh những trụ nhà kia, nhân cơ hội giết chết những quái vật máy móc chậm chạp ấy. Chỉ là sát thương chính vẫn do hộ vệ c*̉a Thạch Phong ôm việc.

“Bắt đầu hành động!”

Mệnh lệnh của Thạch Phong vừa dứt, mọi người liền hành động. Đầu tiên là đám Hỏa Vũ dẫn từng Người Máy Trông Coi ra, sau đó Thạch Phong vọt tới, đến phạm vi 40 m, trực tiếp ném ra Sí Hỏa Phi Tinh, một áng lửa chớp mắt tới đích, lập tức trúng mục tiêu Người Máy Giết Chóc to lớn.

Keng!

-2 điểm tổn thương toát ra trên đầu Người Máy Giết Chóc.

Thạch Phong sau khi thấy cũng chỉ biết cười trừ.

Cái gì gọi là uổng công vô ích? Đây chứ đâu.

Đối mặt Người Máy Giết Chóc 9 triệu HP, 2 điểm tổn thương còn không được ví như muỗi cắn nữa là, khi chiến đấu cứ mỗi 5 giây liền hồi phục 1% HP, thì tính ra Người Máy Giết Chóc cứ 5 giây sẽ hồi 90 ngàn điểm máu…

Nhưng hiệu quả làm nó chú ý đã đạt đến.

Hai mắt Người Máy Giết Chóc vốn u tối chợt bừng sát, nhấp nhoáng ánh đỏ, lập tức rút đại kiếm răng cưa sau lưng ra, từng bước một đi tới phía Thạch Phong, nhìn bước chân thong thả, nhưng vì thân thể to lớn nên một bước c*̉a nó chính là hơn mười mét, không hề chậm hơn người chơi bình thường tí nào.

Trong lúc đến gần Thạch Phong, Người Máy Giết Chóc còn nở nụ cười khinh thường đầy nhân tính, làm Thạch Phong thấy vô c*̀ng kinh ngạc, không ngờ quái vật loại máy móc lại có trí thông minh cao như vậy, trước kia hắn chưa từng gặp, thường thì chỉ có NPC cấp cao mới xuất hiện vẻ mặt đó.

“Vậy theo tao đi, xem mày có khả năng giết chết tao không.”

Thạch Phong cười nhạt một tiếng, thuận tay ném Sí Hỏa Phi Tinh ra rồi xoay người dùng Phong Hành Bộ bỏ chạy về một góc kho bạc, hoàn toàn xa cách với đám Người Máy Trông Coi.

Thạch Phong khi dùng Phong Hành Bộ, tốc độ di chuyển rất kinh người, vả lại Thạch Phong còn sử dụng Khâu Phong c*̉a Chiếc Nhẫn Thất Diệu, tốc độ di chuyển tăng thêm 20%, hai hiệu quả chồng lên nhau làm Thạch Phong hệt như một làn gió.

Thế nhưng tốc độ c*̉a Người Máy Giết Chóc còn nhanh hơn một bậc, khoảng cách mà Thạch Phong phải cần mấy bước mới chạy tới, thì Người Máy Giết Chóc chỉ dùng một bước, lúc đến gần 20 m, Người Máy Giết Chóc đã giơ cao kiếm vung xuống.

Rõ ràng còn có 20 m nữa, dù đại kiếm răng cưa rất to rất dài, rõ không có khả năng đánh trúng Thạch Phong, vậy mà Người Máy Giết Chóc vẫn vung đại kiếm răng cưa ấy xuống.

Một kiếm rơi xuống, lập tức nổ vang, không khí đều trở nên đặc biệt nặng, không ngừng bị đè ép, nhất thời biến thành hơn mười luồng khí lưu bắn loạn xạ về hướng Thạch Phong.

Hơn mười luồng khí lưu ấy giống như một lá chắn không khí áp thẳng về Thạch Phong, hơn nữa không gian giữa các luồng khí lưu không đủ để né tránh, phạm vi bao phủ c*̃ng rất lớn, dù muốn tránh c*̃ng không tránh thoát được.

Thế nhưng trực tiếp đối mặt chỉ có một kết quả là bị hơn mười luồng khí lưu giết chết.

Nếu Thạch Phong sử dụng Ngự Kiếm Hồi Thiên, thì c*̃ng chỉ cản được chín luồng khí lưu, căn bản không có khả năng ngăn cản hoàn toàn uy lực một kiếm c*̉a Người Máy Giết Chóc.

“Sử dụng kỹ năng ngay bây giờ luôn, Lãnh Chúa cao đẳng quả nhiên không để cho người chơi có tí cơ hội nào cả. Người chơi bình thường muốn chạy trối chết c*̃ng không nổi.”

Thạch Phong rất chi ngạc nhiên đấy, không nghĩ tới Người Máy Giết Chóc sẽ dùng kỹ năng lợi hại như vậy ngay từ đầu, nhưng nếu bảo thế là giết được hắn thì còn sớm lắm.

Liền thấy Thạch Phong chợt bay lên.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Thạch Phong bay khỏi phạm vi luồng khí lưu kia, lưu lại tàn ảnh xông thẳng tới cột sắt lớn cách đó không xa.

Một chiêu ấy chính là kỹ năng Ngự Phong Phi Hành thuộc Khâu Phong, có thể đạp gió bay trên không trong thời gian ngắn, tốc độ di chuyển tăng lên 100%, thời gian kéo dài 15 giây.

Người Máy Giết Chóc tức giận rống to, như thể đang nói con kiến như Thạch Phong không bị nó giết chết bằng một kiếm là cảm thấy vô c*̀ng nhục nhã, lập tức nó không cầm kiếm bằng một tay nữa, đổi sang bằng hai tay.

Oành, đại kiếm răng cưa cắm vào mặt đất cứng rắn tưởng chừng không phá nổi kia.

Nhất thời toàn bộ kho bạc phủi đầy bụi đều lung lay, mặt đất bắt đầu vỡ vụn từ trung tâm Người Máy Giết Chóc, bao phủ phạm vi bán kính chừng sáu mươi bảy mươi mét, từng luồng khí lưu xì ra từ khe nứt, huỷ thiên diệt địa.

Một hộ vệ bậc một level 50 bị kỹ năng c*̉a Người Máy Giết Chóc lan tới đã ngã xuống rồi.

Mọi người thấy vậy đều sợ hãi ngẩn ngơ.

Không thể tin tưởng nổi.

Kia là NPC có hơn 100 ngàn điểm HP, thế mà nháy mắt sạch banh…

Bọn họ không phải chưa từng gặp Lãnh Chúa cao đẳng, nhưng không lợi hại như con này. Có thể giết sạch sẽ NPC bậc một c*̀ng level.

Con Lãnh Chúa cao đẳng này có phương thức tâm đắc để đối phó người chơi, rồi còn có thêm kỹ năng phá huỷ đất trời, có để người ta sống với không! Cho dù có hơn một nghìn người chơi bậc một level 50 c*̃ng không đủ cho Người Máy Giết Chóc giết đã nữa là.

Thạch Phong may mà sử dụng Ngự Không Phi Hành, khó khăn lắm mới tránh khỏi phạm vi lan rộng, giờ nhìn thấy Người Máy Giết Chóc nở nụ cười tàn nhẫn, Thạch Phong không khỏi nghĩ tới một loại khả năng, lập tức thấy cả người rét lạnh truyền khắp toàn thân, làm thân hình hắn khẽ run rẩy.

“Không được, nó là dị loại! Tất cả mọi người lập tức rút lui khỏi kho bạc, trốn được bao xa liền trốn đi!” Thạch Phong gấp giọng hét lớn.

Trong lòng Thạch Phong đủ mọi loại cảm xúc, vốn mọi chuyện đang nằm trong sự khống chế, không nghĩ tới sẽ nảy sinh chuyện như vầy, chuyện này vốn không xuất hiện trong thời điểm hiện tại, nhưng giờ đã xảy ra.

Mọi người không rõ ràng lắm, nhưng không có ai do dự gì. Dựa theo mệnh lệnh của Thạch Phong bắt đầu thoát đi, cùng lúc đó Thạch Phong còn bảo hộ vệ đi kiềm chế Người Máy Giết Chóc, giúp mọi người có cơ hội chạy trốn.

Hộ vệ bậc một level 50 làm các người chơi không thể ngăn cản, ở trước mặt Người Máy Giết Chóc thì chỉ cần một kiếm là ngã xuống mặt đất.

“Hội trưởng, chuyện này là sao chứ?” Thủy Sắc Tường Vi sắp không dám tin vào hai mắt của mình.

Hộ vệ bậc một level 50 bị một kiếm g**t ch*t như vậy.

Chỉ là một kiếm!

Không riêng gì Thủy Sắc Tường Vi đầy đầu khó hiểu, mà tất cả mọi người trong đội đều như thế.

Quái vật mạnh vậy, đã không còn là Lãnh Chúa cao đẳng nữa.

Nhưng mà lúc này mọi người cũng không kịp đưa ra câu hỏi, bởi vì hơn mười hộ vệ level 50 đi cản đều chết hết rồi, trước sau chỉ vài giây đồng hồ.

“Đừng hỏi gì hết, trốn mau, trốn càng xa càng tốt, tuyệt đối đừng quay đầu lại.” Thạch Phong bởi vì trên không trung, còn có tốc độ cực nhanh, cho nên dùng lựu đạn Băng Sương kiềm chế Người Máy Giết Chóc.

Lựu đạn Băng Sương trung cấp vốn có thể tạo thành 800 điểm tổn thương với quái vật level 70 đổ xuống, đông lại 5 giây, nhưng là khi rơi vào trên Người Máy Giết Chóc, chỉ tạo thành 100 điểm tổn thương, thời gian đông lại cũng chỉ ngắn ngủn 1 giây.

Tuy chỉ có 1 giây, nhưng là cũng tạo ra hiệu quả tạm được

Lựu đạn Băng Sương CD 1 giây, nên dễ dàng đông cứng nó lại không giới hạn thời gian.

Thạch Phong ném một quả lựu đạn Băng Sương rồi thêm tiếp một quả, trì hoãn Người Máy Giết Chóc hơn hai mươi giây, mọi người cuối cùng đã rời khỏi kho bạc phủi bụi.

“Hội trưởng, chúng tôi đã rời khỏi kho bạc.” Hỏa Vũ báo cáo trong kênh chat.

“Không được, tôi đã nói chạy được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, tất cả đều rời khỏi trấn Khê Lưu.” Thạch Phong phủ quyết ngay.

Mọi người căn bản không hiểu dị loại có nghĩa gì, nhưng Thạch Phong biết rõ đấy, nhưng giờ đây hắn không có thời gian giải thích, nếu chạy chậm, hậu quả khó mà lường được.