Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 340

topic

Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 340 :Đại quý tộc.

Editor: Tt_SnR

Beta: Akiko.

Sự xuất hiện của Thạch Phong không khỏi làm cho các thành viên công hội ngạc nhiên trong chốc lát.

Thiên hạ còn có người ngu như vậy à…

“Nhóc con, chú mày cũng là mới tới ư.”

“Tại thành Bạch Hà bọn tao chính là ông Trời, thậm chí cả Linh Dực như mặt trời ban trưa thời điểm này cũng phải quỳ gối đấy.”

“Nể chú mày cũng là mới tới, anh mày khuyên một câu, ngay bây giờ hãy gia nhập vào công hội bọn này, tội gì cứ muốn vào bằng được cái công hội Linh Dực cóc ghẻ kia chứ?”

“Tất nhiên nếu chú không muốn gia nhập, chỉ cần trả 5 ngân tệ thôi thì anh mày sẽ thả chú đi.”

Các thành viên công hội khác cũng cười rộ lên.

“Chẳng lẽ các công hội lớn các người chỉ biết chơi chút chiêu trò này, không dám trực tiếp đi tìm Linh Dực gây rối, chỉ biết chặn cổng truyền tống để đối phó với người chơi muốn gia nhập Linh Dực, tự nhận là công hội ‘lớn’ ư đừng làm ta cười chết chứ.” Thạch Phong cũng chả thèm để ý những người này, vui cười mỉa mai.

“Thằng nhóc này, mày là muốn chống bọn tao?” Gã thích khách của Ám Tính cười lạnh.

Ngay sau khi gã nói xong, các công hội khác cũng cử một số thị dân bậc một đến đây.

Những người này đều là thị dân bậc một đấy. Miễn là họ không gây thương tổn cho những người chơi không danh vọng này, ngay cả khi có nắm đầu nắm cổ lôi ra ngoại thành Bạch Hà, muốn chém giết hay muốn róc thịt chưa chắc bọn chúng là người sẽ chết đâu.

Nếu họ dám chống cự, thì càng hay, chỉ cần chúng dám để họ có cơ hội đánh trả, chém chết ngay lập tức.

Cũng chính là nói dù chống cự hay không đều không có kết cục tốt đẹp gì.

Lúc này Kiếm Ảnh nói nhỏ với Thạch Phong: “Người anh em, cám ơn cậu đã ra mặt, chút nữa tôi xông lên, cậu nhân cơ hội trốn đi. Miễn là ra được khỏi cổng truyền tống, muốn bắt người cũng khó, trốn vào các khu vực cao cấp trong thành, chúng muốn bắt cậu cũng không thể được.”

Thành thị tồn tại những khu vực đặc biệt, ở những nơi như khu vực bình thường này, vệ binh không quan tâm đến xô xát giữa người chơi, nhưng đi vào các khu vực cao cấp như khu đấu giá thì khác. Ngoài ra vào trong nhà hàng hoặc cửa hàng trong thành cũng thế, những thị dân bậc một gây chuyện cũng sẽ bị đuổi ra, thậm chí bị tống vào tù.

Thạch Phong cười cười cũng nhưng không nghe theo ý kiến của Kiếm Ảnh. Trái lại không lui mà còn tiến lên trước, từng bước đi về phía gã thích khách Tửu Hậu Điên Cuồng [1] của Ám Tinh.

[1] Tửu Hậu Điên Cuồng: uống rượu như điên.

“Người này thiệt là.”

Nữ kỵ sĩ Ban Cưu ban đầu vốn còn có chút thiện cảm với Thạch Phong vì đứng ra lúc gặp chuyện bất bình.

Nhưng khi thấy Thạch Phong phớt lờ ý tốt của Kiếm Ảnh, ấn tượng cũng lu mờ đi một chút.

“Ban Cưu!” Kiếm Ảnh nhìn về phía Ban Cưu trầm giọng nói nhỏ.

“Hừ, không chịu nhận thành ý của người khác, đợi tí nữa xem anh ta tính sao.” Ban Cưu nhìn về tấm lưng gầy của Thạch Phong khẽ trách móc.

Kiếm Ảnh giữ im lặng, lẳng lặng nhìn theo Thạch Phong, bởi vì hắn cũng lờ mờ nhận ra Thạch Phong không đơn giản, sử dụng chiếc áo choàng đen và mạn che mặt giấu cả diện mạo, đẳng cấp và tên của mình. Nhưng sự bình tĩnh đáng sợ đó lại không vì thế mà che đậy được, hơn nữa khi nhìn vào ánh mắt của Thạch Phong hắn không khỏi sững sờ. Trong nội tâm càng nhận định Thạch Phong chính là một cao thủ thâm tàng bất lộ, cho nên hắn mới ngăn cản hành vi của Ban Cưu.

Tuy nhiên xem trọng thì xem trọng đấy, nhưng đây là thành Bạch Hà, tuyệt đối không thể làm điều đó ở nơi này, ngay cả cao thủ cũng không ngoại lệ.

“Chà, thật không muốn sống nữa sao, vậy hãy để chúng tao đưa mày đi chơi một chuyến.”

Sáu người chơi mang danh hiệu thị dân bậc một vây quanh Thạch Phong, nghiễm nhiên muốn chụp đầu Thạch Phong chuẩn bị lôi Thạch Phong đi.

“Ơ, cái quái gì đang xảy ra vậy?” Một trong số họ đã rất kinh ngạc.

Bọn họ có tất cả sáu người, nhưng bất luận bọn hắn cố gắng thế nào, Thạch Phong vẫn đứng yên không nhúc nhích, không có bất kì suy chuyển nào.

“Mấy người các ngươi làm ăn thế hả, không phải chỉ đối phó một tên mới tới, làm gì mãi không đưa đi được?” Tên thích khách Tửu Hầu Điên Cuồng cau mày nói.

Hắn là được Duy Ngã Độc Cuồng sắp xếp ở đây để chèn ép người chơi ngoại thành muốn gia nhập Linh Dực.

Bởi vì công hội Linh Dực ngày càng nổi tiếng, nhiều người trên diễn đàn tuyên bố sẽ đến thành Bạch Hà để gia nhập Linh Dực.

Động thái này khiến tất cả các công hội lớn ở thành Bạch Hà không thể ngồi yên, nhất là Ám Tinh và Hùng Bá Thiên Hạ.

Đối phó Linh Dực hiện đã đủ phiền phức rồi, nếu để cho các cao thủ ngoài thành Bạch Hà vào hội Linh Dực. Vậy càng không thể ngăn cản nổi Linh Dực nữa, vì vậy nhiều công hội đã hợp lực và gửi một số thành viên cao cấp tới đây ‘chặn đường’ trước.

Nhiều công hội như vậy liên hợp, ngay cả khi chiến lực Linh Dực cường đại. Cũng khẳng định không dám ho he.

Không chỉ có thể làm giảm số lượng thành viên trong tương lai, còn có thể dập tắt uy phong của Linh Dực, một hòn đá ném hai con chim.

Nhưng trả lời lại thích khách Tửu Hậu Điên Cuồng là một luồng ánh kiếm.

Liệt Địa Trảm bậc 9!

Những người này đều chỉ level 16, thanh máu chỉ nhỉnh hơn hai ngàn điểm, sao chịu nổi một kiếm này, sáu người này toàn bộ ngã gục xuống đất, chết ngay tại chỗ.

“Mày… mày dám!” Tửu Hậu Điên Cuồng không dám tin mà nhìn Thạch Phong, chẳng ngờ nổi Thạch Phong thật dám động thủ. Đây là chính thành Bạch Hà đấy, hơn nữa họ còn có rất nhiều người, Thạch Phong không phải nên quỳ xuống cầu xin, để mặc họ muốn chém muốn giết sao?

Ban Cưu đằng sau miệng há to nhìn chằm chằm Thạch Phong, thì thầm: “Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?”

Lúc này Kiếm Ánh nghiêm mặt quan sát.

Bọn họ cũng không khiếp sợ việc Thạch Phong ra tay, nhưng đây là một kiếm đòi sáu mạng của tinh anh công hội đấy, sức mạnh này căn bản như một con boss vậy.

Sau khi g**t ch*t sáu mạng người, Thạch Phong quay lại nhìn Tửu Hậu Điên Cuồng cười hỏi: “Tôi ra tay đấy rồi thì sao?”

Thạch Phong là một tử tước thành Bạch Hà, một đại quý tộc thứ thiệt, dám ở trước mặt hắn mà dở ba cái trò hắn đã chơi chán này ư, đúng là “bò không thấy sừng cong, ngựa không biết mặt dài” [2] mà.

[2] Bò không thấy sừng cong, ngựa không biết mặt dài: ý chỉ một con người tự phụ, không hiểu rõ bản thân mình mà ngạo mạn, tự đắc. Như con bò không thể thấy sừng của mình cong bao nhiêu, và con ngựa cũng chẳng biết mặt mình dài.

Thị dân bậc một chỉ hơn thị dân một chút, bất quá cũng chỉ là dân chúng mà thôi.

Dân quèn mà dám động tay động chân với một đại quý tộc, chính là quên cách viết chữ “chết”  thế nào mà.

“Mày… mày thật là muốn chết mà!”

“Dám giết người của bọn tao trong thành Bạch Hà này, thì giờ có là ai cũng không cứu được mày đâu, cho dù có Hắc Viêm ở đây đi nữa!”

“Các anh em, chém chết nó!”

Tửu Hậu Điên Cuồng nhìn về Thạch Phong đang đứng đợi, mà tự nhiên cảm thấy lạnh run khắp người, như thể Thạch Phong là một tên khổng lồ cường đại, một bước cũng đủ đạp nát gã vậy. Thân thể không tự chủ mà lùi lại một bước, nhưng nghĩ đến gã có rất nhiều đồng bọn đằng sau, mà cảm thấy tiếp thêm vài phần dũng cảm, chỉ phía Thạch Phong mà thét.

Ngay lập tức, hàng chục thành viên công hội Ám Tính giết tới Thạch Phong, xa xa hàng chục tên pháp sư bắt đầu ngâm xướng.

Nhưng họ nhanh chóng phát hiện ra rằng, không thể thi triển được kỹ năng.

Thạch Phong nhanh chóng vung Thâm Uyển Giả chém ra Phong Lôi Thiểm, ba tia sét màu xanh bay xuyên qua đám đông. Những người này trên đầu toát ra hơn một ngàn thương tổn, liên tiếp xuất hiện ba lần. Không một ai sống sót dưới tia sét.

Ngay lúc này, ngay cả một tên ngốc cũng có thể nhìn ra, Thạch Phong chắc chắn không phải nhân vật đơn giản.

Các thành viên của các công hội ban đầu cười nhạo Thạch Phong, hiện tại không cười nổi nữa rồi.

Một kiếm trước đã giết sáu người, và giờ mười người nữa lại bị một chiêu g**t ch*t. Những người này kinh hoàng bất động, sợ di chuyển động đậy một li thì kẻ tiếp theo phải chết chính là mình.

Chỉ đứng yên mong chờ sự xuất hiện của các vệ binh, những tên b**n th** như Thạch Phong, chỉ có thể nhờ vệ binh dọn dẹp.

“Mày… rốt cuộc là ai?” Tửu Hậu Điên Cuồng liên tiếp lùi bước về sau, giọng nói cũng run rẩy.

Thật sự quá mạnh!

Đây là lần đầu tiên gã thấy được một cái sức mạnh thế này.

Mặc dù chưa làm gì gã, nhưng thân thể lại nặng nề như bị rót chì, gã thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn.

“Chẳng phải ban nãy đã nói dù Hắc Viêm ở đây cũng vô dụng sao, hiện tại ta đã đứng đây, xem các người có thể làm gì được ta?” Thạch Phong cởi bỏ áo choàng đen và mạn che mặt, nhìn thẳng vào Tửu Hậu Điên Cuồng, chậm rãi đi tới.

Thạch Phong không còn bị khăn bịt mặt che dấu, diện mạo của Hắc Viêm trực tiếp phơi bày trước mặt mọi người.