Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 341
topicTrọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 341 :Nó tới đây.
Editor: Tt_SnR Beta: Akiko.
Sau dung mạo của Hắc Viêm xuất hiện, miễn là người chơi thành Bạch Hà thì không ai là không biết đến hắn ta.
“Hội trưởng hội Linh Dực, Hắc Viêm!”
“Sao lại là hắn chứ?”
“Chẳng trách sao lại mạnh như thế.”
Thành viên của các công hội lớn lúc này đều căng thẳng.
Nếu như chỉ là một cao thủ ngoại thành, bọn họ nhiều nhất cũng chỉ ngạc nhiên, chẳng thể xoay chuyển tình thế hiện tại ở thành Bạch Hà, nhưng Hắc Viêm thì khác, không chỉ nắm giữ sức mạnh khủng khiếp, mà còn có cả một công hội phía sau.
“Mày….”
Tửu Hậu Điên Cuồng nhìn thấy Thạch Phong từng bước một chầm chậm tiến tới, mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài, nửa ngày chẳng nói được lời nào.
Gã chỉ là được Duy Ngã Độc Cuồng giao nhiệm vụ chèn ép những người chơi bình thường, thật không bao giờ nghĩ gặp phải Hắc Viêm nổi tiếng toàn thành Bạch Hà.
Trước đó không lâu hội trưởng Duy Ngã Độc Cuồng của Ám Tinh tay dẫn ngàn quân còn chết tức tưởi, bây giờ cạnh gã chỉ có vài trăm người, kỹ thuật của gã cũng kém xa Duy Ngã Độc Cuồng, làm thế nào mới có thể sống sót đây?
“Hội trưởng lần này anh hại tôi thảm rồi.” Tửu Hậu Điên Cuồng cười khổ.
Đối với việc trốn thoát khỏi tay Thạch Phong, Tửu Hậu Điên Cuồng ngạo mạn nhưng không ngu ngốc, một kiếm trước đó của Thạch Phong vốn có thể tới lấy mạng gã, nhưng lại chưa lấy.
Vì sao chứ?
Vì đang muốn tỏ thái độ, lấy mạng gã dễ như lấy đồ trong túi, bất cứ khi nào muốn đều lấy được.
“Tôi thật không ngờ hội trưởng Hắc Viêm lại ở đây, mặc dù tôi biết tôi không phải là đối thủ của anh, nếu hội trưởng Hắc Viêm muốn giết tôi, tôi cũng chẳng phản kháng, nhưng hôm nay tôi không chỉ đại diện Ám Tinh mà còn là cả phần đông công hội thành Bạch Hà, hội trưởng Hắc Viêm, chẳng lẽ anh muốn Linh Dực bị các công hội trên cả thành Bạch Hà chống lại đâu nhỉ.” Tửu Hậu Điên Cuồng đương nhiên không muốn chết, hơn nữa gã còn có chút tự tin, vì có nhiều công hội lớn đằng sau chống lưng.
Mặc dù Tửu Hậu Điên Cuồng nói hiên ngang, ỷ vào có nhiều công hội lớn đằng sau làm chỗ dựa, nhưng bước chân của Thạch Phong lại không vì thế mà ngừng lại.
“Hội trưởng Hắc Viêm, Tửu Hậu Điên Cuồng là đại diện cho liên minh công hội bọn tôi, nếu anh giết gã, tức là tuyên bố đối đầu với tất cả bọn tôi, tôi hy vọng anh hãy suy xét rõ ràng.” Một thành viên của một công hội tam lưu tên Chó Săn Ba Đầu chợt bước lên trước nói.
“Không sai, không sai, công hội Linh Dực của anh tại thành Bạch Hà tuy khá mạnh, nhưng bọn tôi cũng chẳng phải dễ bắt nạt, vào thời điểm này động thủ sẽ không tốt cho các người, hội trưởng Hắc Viêm hãy suy nghĩ kỹ càng.”
“Hội trưởng Hắc Viêm, tôi nghĩ vẫn là nên bỏ qua chuyện này đi, chẳng phải nếu hai bên đều nhường một bước thì sẽ tốt hơn sao? Tại sao phải khiến tình thế trở nên căng thẳng làm gì cơ chứ? Chuyện này đều không tốt cho cả hai bên đâu.”
“Công hội Linh Dực chỉ có năm ngàn người. Nhưng liên minh công hội bọn tôi có tất cả hơn một trăm nghìn người, cho dù Linh Dực cao thủ nhiều như mây đi chăng nữa, chẳng lẽ một người có thể đấu lại hai mươi người sao?”
Sau khi một tên đứng ra, các công hội khác được nước cũng đưa ra ý kiến, tuy có vẻ tốt bụng và hợp tình hợp lý, nhưng chúng chính đang sử dụng một phương pháp gián tiếp chống đối Linh Dực. Nếu hôm nay Thạch Phong bỏ qua, cũng tương đương với việc hình tượng Linh Dực tích lũy trước giờ sẽ sụp đổ. Hắc Viêm trong mắt của những người bên ngoài sẽ khác, ngay cả khi những người chơi ngoại thành không còn bị chặn khi đến gia nhập Linh Dực đi nữa, sợ là những người đó cũng sẽ từ bỏ ý định đến thành Bạch Hà để gia nhập Linh Dực vì thất vọng.
Phía sau lưng Thạch Phong Ban Cưu và Kiếm Ảnh vào lúc này vẫn còn chưa hết sốc.
Bọn họ hoàn toàn không nghĩ đến có chuyện người xa lạ rút đao tương trợ này lại chính là hội trưởng công hội Linh Dực đấy.
Điều này nghĩ chắc còn khó hơn trúng độc đắc năm triệu điểm tín dụng ngoài đời nữa, vốn người chơi tại thành Bạch Hà nhiều vô kể, chưa nói đến hội trưởng Linh Dực rồng thần thấy đầu không thấy đuôi, vậy mà cũng có duyên gặp mặt.
Nhưng sau khi nghe những lời của các công hội kia họ không khỏi giận sôi.
“Mấy tên này chẳng có đứa nào tốt lành cả.” Ban Cưu vốn không có thiện cảm với những công hội này, giờ khinh càng thêm khinh.
Kiếm Ảnh gật đầu, cũng vì vậy mà hắn không muốn gia nhập mấy loại công hội này, suốt ngày đi kiếm chuyện, chỉ biết làm thế nào để ôm lợi nhiều nhất, hôm nay gây chiến ngày mai lại nịnh nọt, nghĩ tới mà phát ói.
Mặc dù hai người là người ngoài cuộc, nhưng cũng thấy rõ mục đích của những công hội này.
Những công hội này rõ rành rành là sinh sự trước. Chặn đường người chơi muốn tham gia vào công hội Linh Dực, đây là đang đánh thẳng mặt Linh Dực mà. Hiện tại lại không biết xấu hổ mà khuyên Thạch Phong không nên đi quá xa, nếu không sẽ không tốt cho hai bên?
Nhưng hắn cũng ngầm thừa nhận rằng Linh Dực hiện tại không đủ sức để có thể dễ dàng chống đối từng này công hội.
“Anh ta sẽ làm gì đây?” Kiếm Ảnh càng tò mò chú ý từng cử chỉ của Thạch Phong.
Hoặc là để công hội Linh Dực trở thành trò cười của mọi người, hay vẫn nhiệt huyết tuyên chiến với cả toàn bộ những công hội này.
Nhưng tiếp theo Kiếm Ảnh lại thấy thất vọng rồi.
Chỉ thấy Thạch Phong không nói gì, lại đi tới trước Tửu Hậu Điên Cuồng mà mỉm cười.
“Vẫn là hội trưởng Hắc Viêm sáng suốt.” Tửu Hậu Điên Cuồng thấy được đột nhiên cảm thấy lòng nhẹ nhõm, cuối cùng hắn không cần phải chết rồi.
Nhưng chỉ một khắc sau đó, Tửu Hậu Điên Cuồng thấy một tia chớp màu xám lóe lên, đột nhiên hai mắt tối sầm lại, hai chân nhũn ra như bún bất lực ngã quỵ trên mặt đất.
“Mày.. vì sao chứ?” Tửu Hậu Điên Cuồng không thể nghĩ thông.
Mọi người đều hoang mang, không nghĩ ra tại sao Thạch Phong lại dám động thủ?
Chẳng lẽ hắn không hiểu hậu quả sẽ nghiêm trọng thế nào ư?
“Xem ra các người vẫn là chưa hiểu rõ công hội Linh Dực của bọn này rồi.” Thạch Phong khẽ cười nói, “Mặc dù Linh Dực hiện không phải là một công hội lớn, nhưng cũng không phải một công hội bị bắt nạt mà yên lặng không dám lên tiếng.”
“Tất cả các người đã dám khai chiến, sau đó còn ồn ào đến nhức cả tai, các người thật sự ngây thơ nghĩ rằng tôi sợ mà để các người đi ư?”
Giọng Thạch Phong tuy khá nhỏ, nhưng tất cả đều mạch lạc rõ ràng, mỗi một từ đều hệt như một chiếc búa tạ giáng thẳng vào tim của chúng.
“Đẹp trai quá!” Ban Cưu sửng sốt khi nghe Thạch Phong nói.
Đây mới đúng là công hội trong lòng cô mong ngóng, mọi việc đều quyết định bởi mong muốn từ trái tim, ngay cả khi đối mặt với kẻ địch mạnh như vậy cũng không vì thế có bất kì sự suy chuyển nào.
“Chà, chúng ta quả nhiên không đi một chuyến uổng công rồi, hiện tại gặp được anh ta, trong lòng càng thêm chắc chắn, chúng ta nhất định phải gia nhập Linh Dực, để biết thêm về mọi người trong hội Linh Dực.” Kiếm Ảnh cũng vô cùng hăng hái.
Mặc dù Kiếm Ảnh và Ban Cưu hiện rất phấn khích, nhưng các công hội chặn cổng lại không có tâm trạng tốt như vậy.
“Đồ điên, đúng là quá điên rồ!”
“Lại dám giết người trước mặt bọn tao.”
“Nghe nói cả người đều là bảo vật, hiện tại hắn còn rất nổi tiếng, nếu chúng ta có thể làm gỏi hắn, chúng ta chắc chắn sẽ làm được ngay cả khi hắn có mạnh tới mức nào đi nữa, hắn cũng phải chết khi dám đối mặt với chúng ta và chúng ta sẽ có cả danh tiếng lẫn trang bị cực phẩm.”
Những người chặn cổng đều đã bình tĩnh lại sau lời nói và động của Thạch Phong, bấy giờ đã lộ mặt chuột, tự nhiên sẽ không bỏ qua cho Thạch Phong, dù sao giết Thạch Phong sẽ mang lại lợi ích và tiếng vang vô cùng lớn.
“Không tốt, những người này muốn động thủ.” Ban Cưu thấy đám đông ồ ạt tiến đến, cô lo lắng cho Thạch Phong.
Trước đó một lần bị ngàn người vây giết vẫn giết được Duy Ngã Độc Cuồng không phải là giả, nhưng Thạch Phong không có sức mạnh hủy diệt ngàn người, ở đây tầng tầng lớp lớp người như vậy, lại bị chặn không thoát đi đâu được, đối mặt trực tiếp cả mấy trăm người, căn bản chỉ có một con đường chết.
Nghĩ thế Kiếm Ảnh và Ban Cưu ngay lập tức lao đến cạnh Thạch Phong, sẵn sàng cùng Thạch Phong nghênh chiến.
Mắt thấy người chuẩn bị tấn công, chợt có một vụ nổ bên ngoài cổng truyền tống, tiếng nổ vang dội khắp cả phòng.
Đám đông vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, một loạt tiếng nổ mạnh lại vang lên, âm thanh càng ngày càng lớn dần lên, mọi người trong phòng truyền tống có thể cảm nhận rõ mặt đất đang vò thế mà rung chuyển.
“Nó đến thật nhanh mà.” Thạch Phong nhìn con đường bụi đất tung bay ngoài cổng, khóe miệng không khỏi khẽ nhếch lên.
Kiếm Ảnh và Ban Cưu gần đó thấy Thạch Phong vẻ mặt trầm ổn, như thể anh ta biết chắc chuyện gì đang xảy ra, trong lòng dâng lên sự tò mò.
Chẳng phải so với sự xôn xao bên ngoài, hiện tại họ là đang phải đối mặt với hàng trăm người mới là nguy cấp sao, vì cớ gì mà Thạch Phong còn cười được?