Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 342

topic

Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 342 :Quái vật công thành.

Editor: Tt_SnR                                                  Beta: Akiko.

Mặc cho thanh âm bên ngoài có càng lúc càng lớn, nhưng các công hội này cũng không từ bỏ cơ hội công thành danh toại trước mắt được.

Hội trưởng Hắc Viêm của Linh Dực đang ở ngay trước mắt, miễn là g**t ch*t được Hắc Viêm, chúng có thể trở nên nổi tiếng chỉ sau một đêm, cho cả bản thân và cả công hội của chúng nữa.

Vì danh tiếng của Hắc Viêm thực sự quá lớn.

Công hội Linh Dực hiện nay uy phong lẫy lừng, nhưng hết thảy đều là nhờ công lao của Hắc Viêm cả đấy.

Đặc biệt có được cơ hội ngàn vàng bày ra trước mặt, bọn chúng tuyệt đối không dễ dàng bỏ lỡ.

Hắc Viêm giờ đã giết rất nhiều người trong thành, vi phạm luật lệ của thành Bạch Hà, hiện không còn được luật pháp Bạch Hà bảo vệ nữa, lát nữa vệ binh mà tới nhất định sẽ đánh chết Hắc Viêm, nghĩa là ngay cả khi bây giờ họ g**t ch*t Hắc Viêm, những vệ binh của thành Bạch Hà cũng sẽ không đối phó với bọn họ.

Hiện tại lối thoát duy nhất đã bị chặn, cơ hội trời ban thế này có lẽ sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

“Đừng bận tâm bên ngoài, hãy g**t ch*t Hắc Viêm trước, nếu chúng ta đợi vệ binh đến, thì ta sẽ không còn cơ hội giết hắn.”

“Đúng vậy, không được để hắn thoát.”

“Hắc Viêm đừng tưởng mày là cao thủ thì ngon, hôm nay sẽ là ngày chết của mày.”

“Cao thủ thì ngon lắm hả?”

“Có biết cái gì là sức mạnh của nhiều người, kiến nhiều cũng cắn chết voi không?”

Thành viên các công hội lớn cười lạnh, không còn nhìn Thạch Phong với ánh mắt kính sợ nữa, mà thay vào đó là sự háo hức và tham lam tột cùng.

“Hội trưởng Hắc Viêm, tôi sẽ thu hút sự chú ý của bọn chúng, anh hãy mau tận dụng cơ hội mà trốn đi.” Kiếm Ảnh đến trước Thạch Phong, muốn tạo cơ hội cho Thạch Phong tẩu thoát.

Thạch Phong thấy vậy liền ngạc nhiên nhìn Kiếm Ảnh.

Trước đó Thạch Phong cũng không quá chú ý tới Kiếm Ảnh, vì bận chú ý đến sự tình bản thân. Giờ quan sát kĩ Kiếm Ảnh, đột nhiên nhận ra người này không đơn giản nha. Mặc dù anh ta một thân trang bị bèo bọt, cũng chỉ đạt level 17, nhưng mỗi bước di chuyển của Kiếm Ảnh đều mang khi chất của những người luyện võ.

“Mặc dù kiếp trước chưa từng nghe nói có cao thủ tên Kiếm Ảnh, nhưng người này đúng là khá thú vị.” Thạch Phong nhìn thân ảnh của Kiếm Ảnh mà mỉm cười nghĩ.

Có vô số cao thủ trong Thần Vực, mặc dù Thạch Phong là hội trưởng U Ảnh ở kiếp trước, thậm chí còn chơi Thần Vực hơn mười năm, nhưng cũng không thể biết hết tên của tất cả cao thủ được.

Dù sao thì cũng có quá nhiều người chơi Thần Vực mà. Những người mà hắn có thể nhớ, ngoài những người xung quanh ra, còn có các cao thủ đỉnh cấp hàng đầu Thần Vực.

Nhưng cái Thạch Phong thưởng thức không chỉ là tài nghệ của Kiếm Ảnh, mà còn bởi hành động vừa rồi.

Những người khác gặp tình thế này đều sợ muốn tránh còn không kịp nữa là, nhưng Kiếm Ảnh lại chủ động lao đến giúp. Ngay cả khi biết đây chính là con đường chết, hắn vẫn nhất quyết làm. Một “kẻ ngốc” như vậy thật lâu đã không có gặp.

Mắt thấy hơn trăm người xông đến, Ban Cưu nhìn Thạch Phong không di chuyển, thậm chí còn chả có lấy một hành động nào mà chỉ lẳng lặng quan sát, lòng không biết anh ta đang nghĩ gì.

Ban Cưu rất kinh ngạc đấy.

Có phải anh ta đã từ bỏ?

“Ồ, công hội tới không ít nha, lần này chắc hơi mệt rồi đây.” Thạch Phong nhìn xung quanh và đem tất cả công hội này ghi nhớ.

Chạy đến cổng truyền tống chặn đường những người chơi muốn gia nhập Linh Dực, nếu không cho mấy công hội này biết sự lợi hại của Linh Dực, e là sau này càng tư tung tự tác.

Ban đầu Thạch Phong không có cơ hội, nhưng tình huống giờ đã khác rồi.

“Cũng sắp tới giờ rồi, anh đợi tôi một chốc cách càng xa càng tốt. Nếu không vô tình bị cuốn vào, sẽ tự hại chết mình.” Thạch Phong nhỏ giọng nhắc nhở Kiếm Ảnh và Ban Cưu rồi từ từ bước vào đám đông, đồng thời nhẫn Thất Diệu trên ngón tay chuyển thành Khâu Không, miễn dịch tất cả khống chế và hiệu quả hạn chế.

Kiếm Ảnh và Ban Cưu nghệch mặt ra không hiểu nổi.

Thạch Phong rốt cuộc muốn làm gì?

Chẳng lẽ thật muốn tử chiến với mấy trăm người này?

“Không biết lượng sức, đi chết đi!” Một cuồng chiến sĩ level 16 phía Thạch Phong đang chậm rãi tiến tới mà hùng hổ xông lên, nở nụ cười khinh bỉ, tay vung cự phủ tấn công, hướng tới trước toàn lực bổ xuống.

Cự phủ khổng lồ mang theo luồng kình phong bổ tới.

Vốn nghĩ một chiêu có thể đẩy lùi Thạch Phong đấy, nhưng sau một giây, tên cuồng chiến sĩ này mới biết cái gì gọi là sức mạnh chân chính.

Thạch Phong tùy ý chém một kiếm về phía cự phủ tên cuồng chiến sĩ đã mang theo rìu văng ra ngoài. Sau đó, như khẩu phảo thần công bắn về phía đám đông, lập tức đem bọn họ đụng tản.

“Anh ta là quái vật sao?” Ban Cưu ngây người.

Những người của các công hội lớn cũng sững sờ một chốc, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại.

“Đội pháp sư nhanh giết hắn!”

Mặc dù cả đám cận chiến bị đụng ngã rạp hết, nhưng đám pháp sư phía sau cùng không vì thế mà ngừng ngâm xướng, hết đợt này đến đợt khác, Thạch Phong cũng không dám liều lĩnh. Chân bước những bộ pháp điêu luyện, thân ảnh trở nên mờ ảo, một bên tránh từng đạo phép thuật, một bên bước hướng về phía đám đông.

“Không tốt, hắn muốn loại bỏ hệ trị liệu, tất cả cận chiến đều lên cho tao.”

Một đám cận chiến lại theo đó vọt tới.

Thạch Phong đã đạt đến level 24 rồi, hầu hết trên người đều là trang bị cực phẩm cấp Tinh Kim, tất cả mọi khía cạnh đều bỏ xa đám người level 16-17 này, chỉ thấy Thạch Phong lao vào đám đông, ánh kiếm chớp lóe, một kiếm tiếp một kiếm, thậm chí mấy người có kỹ năng chống đỡ, cũng không thể phản ứng kịp, vẫn dễ dàng bị Thạch Phong chém chết.

Hơn nữa khi Thạch Phong ở trong đám đông, viễn trình và pháp sư không thể tấn công được Thạch Phong, luôn có người bị Thạch Phong biến thành khiên thịt, ngay cả khi một số người sử dụng các kỹ năng khống chế mà Thạch Phong không né kịp, nhưng dưới tác dụng của Khâu Không mọi hạn chế và khống chế đều vô nghĩa.

“Đám cận chiến thật ngu xuẩn, còn không biết mau tránh ra?”

“Con bà nó, pháp sư bọn mày mới là óc bò, nhắm cũng nhắm không ra hồn sao?”

Máu tươi văng tứ tóe, hơn mười ngươi liền chết làm các công hội kích động không thôi, không khỏi bắt đầu chửi vả nhau.

“Không biết Hắc Viêm đã mất bao nhiêu máu, không có ai trị liệu cho hắn, hắn sẽ không kéo dài lâu đâu, vì vậy các người đừng kích động.” Lúc này một Thủ Hộ Kỵ Sĩ thân thể cường tráng từ truyền tống trận bước ra, theo hắn còn có mấy trăm tên tinh anh công hội nữa.

“Hội trưởng Duy Ngã Độc Cuồng sao ngài lại tới đây?”

Mọi người tại đây đều đã nhận ra thân phận của tên thủ hộ kỵ sĩ kia.

Vào lúc này Duy Ngã Độc Cuồng đã không còn bình tĩnh nữa, đôi mắt ánh lên tia lửa đỏ rực.

Khi gã nghe Thạch Phong xuất hiện tại cửa truyền tống, gã trực tiếp sử dụng quyển trục hồi thành, trước bị Thạch Phong g**t ch*t đã vô cùng nhục nhã, sau lại còn bị đá khỏi bảng đẳng cấp, Duy Ngã Độc Cuồng đối với Thạch Phong chính là thù cao hơn núi sâu hơn biển, thề không đội trời chung.

“Hắc Viêm, hôm nay là ngày chết của mày. Nào anh em..” Duy Ngã Độc Cuồng nhìn về hướng Thạch Phong đang chiến đấu hết mình cười lớn mà thét.

“Giết!!”

Lập tức hàng trăm tên tinh anh hội Ám Tính lăm lăm lao về phía Thạch Phong.

“Cái tên này tới cũng thật đúng lúc mà.” Thạch Phong không thể không cau mày, mặc dù sinh mệnh vẫn còn hơn 70%, nhưng đối mặt với hàng trăm tinh anh Ám Tinh, không thể dây dưa được, “Xem ra chỉ có thể rút lui trước thôi.”

Ngay lúc đó Thạch Phong chạy về phía cổng.

Một vụ nổ kinh thiên phát ra tại cổng đại sảnh truyền tống.

Mấy trăm tên chặn cửa bị g**t ch*t ngay lập tức, thậm chí còn chết mất cả xác, chỉ còn lại mấy trang bị lả tả rơi xuống.

Mọi người quay lại nhìn xem.

“Thứ đó là cái gì vậy?” Mắt Ban Cưu mở to hai mắt, trên mặt tỏ rõ rằng không tin nổi vào mắt mình.

Bởi vì một tên người máy khổng lồ xuất hiện tại cổng đại sảnh truyền tống, chỉ cần đứng ở đó, cũng làm mấy người toàn thân phát lạnh, không dám nhìn thẳng.

Đồng thời lúc này thành Bạch Hà cũng vang lên thông báo hệ thống.

Hệ thống thành Bạch Hà thông cáo: Quái vật xâm nhập thành Bạch Hà, người chơi hãy hỗ trợ vệ binh thành Bạch Hà tiêu diệt quái vật. Người chơi có thể nhận được phần thưởng phong phú tùy theo mức độ đóng góp.

Dù mọi chuyện đã rõ qua thông báo này, tất cả mọi người trong sảnh truyền tống vẫn bị doạ sợ bởi nụ cười mỉa mai, khinh thường của tên người máy khổng lồ.

“Cuối cùng cũng tìm được mày.”